Khám phá
  • Bài viết của beach cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE beach
    11/08/2007, 22:04
    #1
    FANTASIA

    Author: Beach/ This fic belongs to me, myself, and I ^^
    Category: Fantasy, Romance, SA (tùy từng câu chuyện, rất ít), Tragedy, ect...
    Rating: M
    AN: Tập hợp nhiều câu chuyện ngắn về một hòn đảo có tên là Fantasia.
    Summary:

    Các bạn có tin vào sự tồn tại của một thế giới khác không?

    Nếu có, thì các bạn hãy tin rằng những câu chuyện mà tôi sắp viết đây ra là những câu chuyện có thực. Nhưng nó đã xảy ra từ lâu, lâu lắm rồi, không phải ở thế giới của chúng ta. Hãy tin, những câu chuyện này có thực ở một nơi nào đó, trong một thế giới nào đó.

    Hay bạn còn đang băn khoăn, nghi ngờ sợ tồn tại của nó? Chỉ cần đến với tôi, có lẽ câu trả lời sẽ hiện ra nếu câu chuyện này có một giá trị nào đó đối với bạn.

    Còn nếu không, thì bạn hãy xem rằng đây chỉ là từ trí tưởng tượng của một người rãnh rỗi.

    **************

    Ok! Sẵn sàng chưa? Hãy cùng tôi đến với thế giới của những điều kỳ diệu.

    Nhắm mắt lại và tưởng tượng rằng trước mặt mình là một tấm màn nhung đen thẳm. Hãy nhìn thật chăm chú vào tấm màn đó, vứt bỏ tất cả các giác quan đi, như khi bạn đi ngủ vậy, chỉ nhìn vào tấm màn thôi. Bạn sẽ thấy cơ thể mình chìm dần, lơ lửng như trong một hồ nước thật lớn. Hãy nghĩ rằng mình đang nằm dưới một làn nước thật xanh và thật trong, thả lỏng toàn thân để cơ thể trôi đi tự do. Tim bạn lúc này sẽ đập chậm và thật khẽ, đến nỗi bạn phải nghĩ rằng nó đã ngừng đập luôn rồi. Nhưng đừng lo, đó chỉ là hiện tượng thường thấy khi bạn tạm thoát khỏi thế giới của mình để du hành vào một nơi khác.

    Nào, quên trái tim đi. Bạn hãy từ từ mở mắt ra, chậm thôi, nếu không ánh sáng sẽ làm bạn phải nhắm tịt mắt lại. Từ từ nào...

    *chớp*.....
    *chớp*.....

    Bạn thấy không?

    Bầu trời đã hiện ra rồi. Bầu trời của thưở hoang sơ còn tươi nguyên và tinh khiết. Bạn lướt trên những đám mây, cùng cơn gió nô đùa với mặt trời đỏ lửa và mặt trăng hiền dịu, nhảy qua các vì sao, đến bơi lội trên dòng sông ngân hà sáng rực. Bạn đang dạo chơi trên một tấm vòm kính trong suốt và bạn bất giác nhìn xuống chân mình. Bạn sẽ thấy, xa tận dưới kia, giữa đại dương bao la, có một hòn đảo thật lớn, xanh ngắt. Hòn đảo đó có tên là Fantasia.

    Fantasia là hòn đảo lớn nhất trong thế giới này. Ở đó tồn tại tất cả những điều hoang đường nhất mà bạn có thể nghĩ ra, có con người, sinh vật hình người - những người thú, những sinh vật bay khổng lồ hay cả những quỷ biển lẫn Poisedon, tất cả đều tồn tại, không ranh giới. Cả hòn đảo sử dụng chung một loại ngôn ngữ bên cạnh các thổ ngữ riêng khác, dùng chung một loại tiền tệ và cùng sống hòa bình với nhau - hay cố gắng thể hiện điều đó. Nhưng điều đặc sắc nhất ở Fantasia, là ở có sự tồn tại của phép thuật.

    Tóm lại, Fantasia là một hòn đảo xinh đẹp và rất phức tạp, đến nỗi bạn sẽ nghĩ rằng mình không bao giờ hiểu được hết về nó.
    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của beach cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE beach
    11/08/2007, 22:14
    #2
    CÂU CHUYỆN THỨ NHẤT: NƯỚC MẮT QUỶ
    (Câu chuyện này xảy ra tại một tiểu quốc nhỏ ở cực đông của hòn đảo.)


    Ánh sáng vằng vặc phát ra từ quả cầu thủy tinh tròn ủm treo trên trời đêm rọi thẳng qua khung cửa sổ để hở. Cô gái nhìn lên cửa sổ. Gương mặt tròn vo chứa một đôi mắt tròn vo mênh mông như màn đêm hao háo hút lấy ánh sáng bàng bạc đó. Trên đôi mắt cô gái, in hằn qua ánh sáng, là hình ảnh những chấn song cửa và một cánh chim lớn đen mướt như nhung đang rơi xuống nền sân cỏ sau nhà.


    ------------


    "Ô uế!!"

    "Ô uế!!"

    "Chết đi!"

    "Kẻ ô uế!"



    Hắn kịp giật mình thức giấc khi những giọng nói lạnh lẽo đã đuổi theo đến nơi và băng kiếm chặt đứt cánh bên trái. Mồ hôi thi nhau nhảy múa trên mặt hắn và hắn ngửi thấy một mùi lạ. Mùi hương nhè nhẹ xộc vào mũi, thúc cho hắn một cái đau điếng cùng những vết thương đã theo trí óc của hắn tỉnh lại. Hơi rên lên vì cơn đau nhức khắp người, hắn chợt nảy ra ý niệm phải quan sát lại xung quanh. Nơi này sáng quá, không giống chút nào với nơi ở tối tăm quen thuộc của hắn. Hắn ngóc đầu dậy nhìn quanh quất, rồi hắn nhận ra ngẩng mặt lên trong khi cả người phải nằm sấp là một tư thế rất khó duy trì được lâu, thế là hắn đành khó nhọc ngồi dậy.

    Thoải mái hơn trong tư thế mới, hắn bắt đầu nhìn lướt qua nơi mà hắn đang ở. Đó là một căn phòng nhỏ bằng gỗ, gọn gàng và rất thơm, mùi thơm của hoa oải hương dìu dìu đã xộc vào mũi hắn lúc nãy. Hắn không thích oải hương, một mùi hương sát trùng, trong khi hắn vốn là một kẻ chẳng sạch sẽ gì.

    Dứt ý nghĩ về cái mùi oải hương đó đi, mà dù không dứt thì hắn có bắt nó đừng có bay lung tung trong không khí được đâu, nên hắn lại tiếp tục với việc nhìn ngắm nơi ở mới. Căn phòng nhỏ này chỉ tuyền một màu trắng, trắng tinh, từ lớp nước sơn cho đến hai tấm màn phủ trên cửa sổ, cả cánh cửa đang đóng im ỉm lẫn cái tủ nhỏ đứng lặng lẽ ở góc tường, thậm chí cái giường nhỏ mà hắn đang ngồi lên cũng phủ ra trắng toát. Tất cả những cái đó khiến hắn lạnh người. Hắn ghét màu trắng, chỉ có màu đen mới làm cho hắn cảm thấy dễ chịu. Nhưng thứ duy nhất có màu đen trong căn phòng này lại chính là bản thân hắn. Phải, hắn đen, tóc hắn màu đen, mắt hắn màu đen, cả cánh của hắn cũng màu đen. Điều duy nhất khiến hắn khó chịu về bản thân là hắn có một nước da trắng tái, vì vậy nên hắn luôn luôn mặc y phục đen che kín hết tay chân, chỉ hở mỗi khuôn mặt. Điều này, theo một cách nào đó, lại làm tôn lên vẻ quyến rũ trên gương mặt đẹp đẽ của hắn

    Sẵn nhớ về trang phục, hắn nhăn nhó nhìn xuống cơ thể mình. Hắn thấy cái áo đen của hắn đã bị cởi ra tự lúc nào, cả ống quần dài cũng bị cắt mất và bó quanh người cùng hai ống chân, hai cánh tay của hắn là lớp lớp những dãy băng trắng toát. Thế là hắn kết luận, từ những điều hắn nhìn thấy nãy giờ, là hắn đã được một ai đó tìm thấy và chăm sóc vết thương cho. Nhưng người đó có cần phải thảy hắn vào một căn phòng trắng-đến-không-thể-trắng-hơn-được-nữa như vậy không?

    - Ồ, xin chào!

    Hắn giật mình vỗ cánh cảnh giác khi một giọng nói lạ hoắc cất lên bên cửa. Điều đó khiến hắn nhớ thêm là cánh trái của hắn đã bị đứt và hắn vẫn chưa thu cánh vào.

    - Vết thương thế nào rồi?

    Giọng nói êm ái đó tiếp tục cất lên thu hút sự chú ý của hắn. Hắn căng người lên, cánh còn lại vỗ nhẹ đập đập vào người và hắn giương mắt nhìn kẻ mới xuất hiện. Đó là một thiếu nữ loài người. Nàng có một gương mặt tròn trĩnh, một đôi mắt to tròn và một đôi môi đỏ rất đáng yêu. Nhưng nàng màu trắng. Trắng như tuyết, chỉ trừ mái tóc đen nhánh và đôi mắt trong suốt như bầu trời đêm.

    Nàng đi vào phòng, đặt cái hộp đang cầm trên tay xuống và tiến lại gần hắn. Hắn vội rút người ra sau, lùi lại để tránh xa cánh tay nàng vừa đưa ra. Cánh tay trắng muốt. Tuy không cảm nhận được một ác ý nào từ nàng nhưng hắn sợ, giống như một con thú bị thương sợ người lạ, nên hắn cố tránh ra xa nàng. Lùi mãi thì lưng hắn đụng tường, còn nàng vẫn cứ tiến tới. Nhận ra nguy cơ là hắn đã quá suy nhược đến độ không thể kháng cự gì được và cánh tay kia sẽ chạm vào người hắn mất, hắn vội co người lại, giấu mặt vào sau hai cánh tay và xòe cánh ra phủ lên người. Hắn biết có làm thế cũng chẳng được tích sự gì, nhưng vẫn còn đỡ hơn là không làm gì.

    Và đúng là làm như thế chẳng được tích sự gì cả. Hai bàn tay của nàng vạch đám lông vũ ra, tóm lấy hai cổ tay hắn kéo sang hai bên. Bàn tay nàng ấm quá, không lạnh lẽo như hắn tưởng tượng. Bất giác, nỗi sợ trong hắn bay biến đi đâu mất và hắn thấy mình đã hành động như một kẻ ngốc. Cô gái này tuy đúng là loài người, nhưng nàng đã băng bó, chăm sóc hắn, vậy thì sẽ chẳng logic chút nào nếu nghĩ rằng nàng sẽ hại hắn.

    - Anh làm cái trò ngu ngốc gì vậy?

    Hắn rút ngay ý nghĩ đó lại khi nàng vừa nói một cách bình thản vừa xô hắn nằm xuống giường. Không biết vì đã quá yếu hay vì cô gái quá mạnh, dù hắn có cố sức vùng vẫy thì nàng vẫn ấn được lưng hắn xuống chỉ với một tay, còn tay kia nàng mở nắp hộp lấy ra một chiếc kéo. Hắn càng hoảng sợ vùng vẫy hơn khi nàng vung cây kéo lên và nhắm vào lưng hắn mà lia tới.

    Hắn nhắm mắt chờ chết.

    .................

    Cách! Cách! Cách!

    Những tiếng cắt sắc lẻm vang lên, những mảnh băng thấm đẫm máu rơi xuống giường.


    - Vết thương toát ra rồi! - Cô gái vừa nói vừa cắt lớp băng cũ. - Anh đừng cử động nữa được không?

    Vì da hắn màu trắng nên nàng dễ dàng nhận ra ngay màu đỏ phơn phớt vừa xuất hiện trên mặt hắn đang lan dần ra sau tai. Nàng tiếp tục gỡ hết lớp băng cũ và bắt đầu băng lớp băng mới.

    - Nằm nghiêng qua trái một chút.

    Hắn ngoan ngoãn nghiêng người.

    - Đưa tay lên.

    Hắn đưa tay lên.

    - Cánh vướng quá!

    Cánh hắn xòe ra rồi rút dần vào trong bả vai.

    - Sao anh không rút vào ngay từ đầu?

    Hắn im lặng.


    Băng bó xong, nàng gom sạch mớ băng dơ rồi đem ra ngoài, bỏ lại hắn nằm đó lần nữa. Hắn trở người nằm ngửa ra, suy nghĩ mông lung.

    Trước giờ, chưa có ai đối xử tốt với hắn như nàng. Quỷ là loài luôn căm ghét và bị căm ghét. Còn bản thân hắn thì chẳng ghét ai nhưng ai cũng ghét hắn, cả đồng loại cũng phủ nhận sự tồn tại của hắn. Cuộc sống hắn gắn liền với bị phản bội và bị truy giết. Nhưng hắn là một kẻ kì lạ, hắn không biết căm hận là gì. Những kẻ đó đuổi đánh hắn, hắn không hận. Ném đá vào hắn, hắn cũng không hận. Thậm chí khi họ giết chết hắn, hắn vẫn không căm hận. Hắn chỉ cảm thấy buồn. Buồn vì họ không hiểu hắn, đối xử tệ với hắn. Mới tối qua thôi, dù hắn chẳng làm gì có lỗi nhưng hai con quỷ, những kẻ luôn đuổi theo hắn, đã tấn công và suýt nữa giết chết hắn. Tồi tệ hơn, con quỷ cái ma mãnh đó còn phong ấn luôn giọng nói của hắn khiến hắn không thể niệm phép được nữa. Mà không niệm phép được thì chắc chắn sau lần gặp tới, hắn sẽ vĩnh biệt luôn bọn chúng.

    Nghĩ đến đây, hắn lại nhớ đến cô gái. Nàng đã cứu hắn, đối xử tốt với hắn (dù có hơi mạnh bạo một chút) nên hắn nghĩ chắc nàng sẽ giúp hắn lần này. Mặt hắn bỗng phớt lên màu hồng hồng khi nghĩ đến cảnh nàng giúp hắn giải ấn.

    Để giải ấn cũng không khó lắm, chỉ cần đôi môi của hắn được đặt lên bởi đôi môi của một kẻ khác giới là được. Có nghĩa là, nàng phải hôn môi hắn.



    Cửa bật ra lần nữa, nàng bước vào, mang theo một cái khay đặt một cái tô lớn đang bốc khói nghi ngúc. Nàng đỡ hắn ngồi dậy, tử tế lót thêm gối vào sau lưng hắn. Nàng nâng cái tô lớn lên rồi ngồi xuống bên cạnh hắn. Hắn thấy trong tô chứa một chất lỏng sền sệt với những hạt màu trắng, có vài miếng thịt nhỏ và những mảnh màu xanh lá (Món đó con người gọi là cháo ^^). Nàng đưa một muỗng đầy lên miệng, thổi nhẹ và đưa ra trước mặt hắn.

    - Ăn nào! - Nàng nói.

    Hắn nghi ngờ nhìn vào muỗng thức ăn. Mùi thơm của thịt bốc lên khiến hắn bắt đầu thấy đói bụng. Quyết định đặt lòng tin vào nàng, hắn há miệng nuốt.

    Ngon. Chưa bao giờ hắn ăn thứ gì ngon như vậy, nên cái tô nhanh chóng hết sạch. Nàng hài lòng đặt cái tô rỗng xuống, dùng khăn ẩm lau sạch mặt hắn. Hắn nhìn vào gương mặt tròn của nàng, tự nhiên cảm thấy nàng thật dễ thương.

    - Tên tôi là May. Anh tên gì?

    Nàng hỏi. Nhưng hắn còn đang mải ngắm đôi môi nàng. Đợi một lúc không thấy hắn trả lời mà cứ nhìn mình "đắm đuối", nàng vung vẩy tay trước mặt hắn và lên tiếng:

    - Anh có nghe tôi hỏi không?

    Lần này thì hắn nghe. Hắn lắc đầu, há miệng ra ngáp ngáp vài chữ để nàng hiểu là hắn không nói được rồi lại tiếp tục nhìn nàng.

    Nàng thở hắt ra, đứng lên lấy cho hắn một mảnh giấy cùng một cây viết chì.

    - Anh biết viết không? Biết thì ghi tên anh ra đây.

    Hắn nhận lấy, hý hoáy ghi vài chữ rồi trả lại nàng. Trên mảnh giấy ghi:" Sphryftribice".

    Nàng đọc đi đọc lại từ đó một lúc lâu, xong nàng đặt tờ giấy xuống, phán một câu:

    - Tôi sẽ gọi anh là Mine!

    Hắn sung sướng gật đầu, bởi vì từ mà hắn ghi cho nàng, trong ngôn ngữ của hắn có nghĩa là "Kẻ ô uế". Dĩ nhiên là hắn chẳng thích cái tên đó chút nào.

    (TBC)

    ===========

    Truyện này vẫn còn trong thời gian sửa chữa, nên rất mong sẽ nhận được những nhận xét của các bạn để hoàn thiện nó. Xin cám ơn 08.gif .
    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của kanon cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE kanon
    12/08/2007, 14:07
    #3
    Avatar của kanon
    đang ốm, ko nghĩ gì sất T_____T
    • 12
    • 1023
    k đã đọc truyện của bạn, k có 1 chút com thôi, ko có gì nhiều nhưng là thế này
    - Về đề tài: không phải mới nhưng điều đó chẳng nói lên điều gì vì tình tiết truyện mới là quan trọng, nó sẽ khiến người đọc bị thu hút hơn (Ngay cả kiệt tác thế kỷ Harry Potter khi mới ra đời thì đề tài nó đưa ra cũng ko có gì mới mẻ nhưng chinh phục được gần như cả thế giới vì những tình tiết thú vị ngoài sức tưởng tượng, kết cấu logic khó đoán trước...)
    - Về lời văn: mỗi người có phong cách riêng, k nhận thấy bạn khi viết đến đây và post lên đến đây chắc hẳn cũng có những chỉnh sửa cá nhân đáng kể (lỗi chính tả còn chưa thấy 10.gif)
    - Về nhân vật: mới chỉ đến đấy, k chưa nói được gì nhiều nhưng xem ra tính cách 2 nhân vật mà đổi cho nhau thì thấy đúng hơn nhỉ 10.gif
    Và k còn đang nghĩ ngợi, tại sao nhân vật "hắn" lại bị gọi là "kẻ ô uế" mà không phải "đồ bỏ đi", "đồ rác rưởi" hay đại khái vậy vì "ô uế" chỉ dành cho những kẻ bị gạt bỏ vì đã gây một lỗi lầm làm "ô uế" xã hội mà kẻ đó tồn tại (có thể ngay từ khi sinh ra, nhân vật ấy đã bị gọi như vậy) nhưng chắc hẳn bạn đã có những suy tính khi đặt tên nhân vật như vậy vì...chỉ là k cảm thấy có cái gì đó hơi kì kì chút thôi, mong là sẽ biết được lý do và ý nghĩa của tên gọi đó 10.gif

    Tóm lại, có thể bạn đang viết tiếp, có thể bạn đã có phần tiếp, cũng có thể bạn đang dừng lại để suy nghĩ và chờ đợi những nhận xét giúp bạn hoàn thiện tác phẩm nhưng k chỉ muốn nói, bạn chớ nên để tâm, hãy cứ viết tiếp, liền mạch với những gì bạn suy nghĩ khi bắt tay vào viết những dòng đầu tiên của câu chuyện, nó sẽ khiến bạn hào hứng hơn và những gì thú vị sẽ xảy đến nhanh chóng với câu chuyện. Mới chỉ đến đây, k chưa nói được gì nhiều, cũng khó có thể nhận xét khi câu chuyện thứ I chưa kết thúc. Nhưng k mong được thấy phần tiếp theo cũng với những mạch cảm hứng nối tiếp phần này.
    Với 1 Fantasia thế này, hy vọng những điều không tưởng sẽ luôn xảy ra!
    Thân!
    08.gif
    Có quá nhiều việc phải làm mà mình thì đã già mất rồi -o-

    KO THỂ LÀM GÌ ĐƯỢC NỮA, HIỆN ĐANG TĂNG CÂN VÙN VỤT SAU MỘT THƠI GIAN DÀI XÌ TRÉT NẢN ĐỜI, QUYẾT ĐỊNH GIẢM CÂN RỒI LẠI TĂNG TIẾP SAU =))
  • Bài viết của beach cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE beach
    12/08/2007, 23:06
    #4
    Rất cám ơn bạn Kanon đã rep cho mình 08.gif . Ừm, cũng đang suy nghĩ lại về tính cách của May, cô ấy là một người khá phức tạp vì hoàn cảnh gia đình của cô ấy... đến phần sau sẽ hiểu rõ hơn 0H.gif .
    Còn Mine, đó chỉ là một kẻ đầu óc đơn giản và hiền lành 04.gif . Hắn bị gọi là "ô uế" vì hắn khác với đồng loại và chúng xem điều này là một sự sỉ nhục cho giống quỷ, như vậy... đúng không nhỉ? 04.gif

    38.gif , nếu bạn đọc thấy một chi tiết nào đó không logic hay nhàm thì đừng ngần ngại nói với mình, mình sẽ nhận hết. Hì, để viết một câu truyện giả tưởng chẳng dễ chút nào!

    PS: Oa 20.gif , mình đã định viết hài hài một chút, nhưng xem ra thất bại rồi, ghét quá, cho nó thành tăm tối luôn! 0H.gif


    ============


    Ngày hôm sau, May mang cho hắn một bộ quần áo mới, màu trắng. Hắn giấu hơi thở dài ngao ngán vào trong vì vẻ mặt háo hức của nàng. Sau khi mặc bộ đồ vào và xoay qua xoay lại theo yêu cầu của May để nàng ngắm nghía tác phẩm của mình, hắn mới rụt rè ghi vào cuốn sổ (nàng đã tặng hắn để hai người dễ trò chuyện hơn) dòng chữ:" Cái áo cũ của tôi đâu?"

    - Tôi vất rồi, nó rách bươm và dính đầy máu.

    Nàng trả lời một cách thản nhiên. Nàng lúc nào cũng thản nhiên cả. Hắn lại ghi:" May có bộ đồ màu đen nào không?"

    - Anh không thích bộ đồ này à?

    Gương mặt nàng thoảng một nỗi thất vọng. Hắn vội vàng viết:" Không phải, mặc dù màu trắng nhưng bộ đồ này ấm lắm, giống như bàn tay May. Chỉ vì tôi thích màu đen."

    - Tôi không có, tôi ghét màu đen. Nó tối và lạnh quá.

    Nàng quay mặt đi, tỏ ý không muốn trò chuyện nữa. Nhưng khi bước chân nàng vừa đặt lên bệ cửa, nàng quay lại và mỉm cười.

    - Cám ơn vì đã khen tay của tôi ấm.

    Cả ngày hôm đó, hắn cứ thấy vui vui trong lòng. Nhưng hắn vẫn chưa đề cập đến vấn đề giải ấn với nàng. Không phải là hôm nay.


    **************


    Ngày thứ hai.

    Mine đã có thể đi được. May rất ngạc nhiên về tốc độ lành lặn của hắn. Những vết thương đã bắt đầu lên da non và có lẽ sẽ lành hẳn vào một, hai ngày tới. Nàng vừa thay băng cho hắn vừa thốt lên thán phục:

    - Tình trạng vết thương tốt đến không ngờ. Hôm nay anh có thể đi được rồi.

    "Như vậy là còn chậm, bình thường thì tôi luôn dùng phép thuật để chữa vết thương ngay lập tức.", hắn vừa cười vừa ghi.

    - Phép thuật, anh biết dùng phép thuật à? Tại sao lần này không dùng?

    Hắn lúng túng suy nghĩ một lúc lâu mới ghi được:" Tôi bị một kẻ khác phong ấn không cho dùng phép thuật nữa."

    - Phong ấn? Tội nghiệp quá. Vậy có cách nào giải ấn không?

    Nàng hỏi một cách bâng quơ và cúi xuống chăm sóc vết thương dưới chân hắn, không để ý rằng ở bên trên, gương mặt hắn đang khó coi hết sức. Một trái cà chua, hay một trái dâu tây, là từ chính xác để nói về hắn lúc này. Đây là một cơ hội tốt để xin được h..., à không, để đề cập đến vấn đề giải ấn với nàng. Hắn run run đặt cây viết lên cuốn sổ...

    1 phút...

    2 phút...

    15 phút...

    May đã băng xong cho hai chân hắn và ngước lên bắt gặp hắn đang đặt cây viết trên cuốn sổ, bất động, mồ hôi túa ra như tắm. Nàng đặt tay lên trán hắn, gương mặt đầy vẻ quan tâm.

    - Anh sao vậy? Khó chịu chỗ nào à? Sao không ghi gì hết vậy?

    Hắn buông cây bút xuống, cười méo xệt. Không muốn nàng lo lắng, hắn lại ghi:" Tôi không sao, xin lỗi đã làm May sợ."

    Hắn vẫn chưa thể ghi ra vào lúc này, vẫn chưa đến lúc. Không phải là hôm nay.



    - Anh có muốn ra căn phòng ngoài không?

    Nàng hỏi hắn sau khi kết thúc bữa ăn chiều. Hắn đồng ý ngay. Ở mãi trong căn phòng trắng này thật bất an, và tuy không còn thấy khó chịu như ngày đầu nhưng hắn vẫn hy vọng sẽ tìm được một ít sắc màu khác bên ngoài.

    Hắn lầm to. Căn phòng đó cũng trắng nốt. Cả một căn phòng to màu trắng chỉ có mỗi một bộ bàn ghế dài và, hắn cảm thấy phấn chấn hơn khi nhìn thấy những thứ này, một đàn mèo trắng. Những con mèo xinh xinh trắng tinh như bông. Mine là một kẻ yêu mèo, nên hắn thích lũ mèo ngay lập tức bất chấp việc chúng có mang màu trắng hay không. Lũ mèo giương hàng tá những cặp mắt tròn to màu xanh, vàng, đen lên nhìn hắn. Và dĩ nhiên, chúng chạy đến cọ người dưới chân hắn một cách thân mật như những người bạn lâu ngày không gặp. Quỷ và mèo luôn có một mối liên hệ mật thiết, huống chi, như đã nói, hắn cực kỳ yêu mèo.

    Nằm lăn lộn với lũ mèo một hồi, hắn chợt bắt gặp ánh mắt của May đang nhìn hắn và chúng. Hắn hiểu ngay, đối với nàng, hắn cũng giống như những con mèo nhỏ này, lạc loài, bị thương, bị bỏ rơi, và đều được nàng nhặt về nuôi. Điều đó khiến hắn cảm thấy hơi lạ.


    ************



    Ngày thứ ba.


    Từ sáng sớm, May đã đánh thức hắn dậy và tống hắn vào một căn phòng kho nhỏ sau căn phòng lớn đầy mèo.

    - Anh chịu khó ở đây hôm nay. Tuyệt đối không được ra nghe chưa!

    Hắn gật đầu với một đống câu hỏi hiện ra trong đầu. Nhưng May quá vội vã đến nỗi không kịp nhìn thấy hắn giở quyển sổ ra đã đóng sầm cửa lại. Ngồi ngơ ngẩn trong căn phòng kín mít chật hẹp và tối đen, hắn kéo chăn lên tận cằm, cảm thấy thoải mái hơn nhiều so với nằm trong căn phòng sáng trắng kia. Ở đây rất giống những "căn nhà" hồi trước của hắn.


    Tiếng động lạ từ xa vọng tới đánh thức Mine dậy. Ánh nắng hắt qua khe nứt trên tường cho hắn biết buổi sáng vẫn còn. Vậy là hắn chỉ mới thiếp đi một lát. Hắn chăm chú lắng tai nghe những tiếng động lạ đang tiến dần về phía căn nhà của May. Tiếng động dừng ngay trước nhà, có tiếng bước chân nện lên bậc thềm. Tiếng gõ cửa vang lên một cách thiếu kiên nhẫn và tiếng chân May chạy ra trong khi những con mèo chạy tứ tán vào trong. Một con mèo con cào lên cánh cửa phòng kho, điệu bộ khẩn trương hoảng sợ. Mine vừa hé cửa cho nó vào thì cánh cửa bị đạp mạnh trở lại ngay, suýt nữa nghiến cả đuôi con mèo.

    - Không-được-mở-cửa! - May nhấn mạnh từng chữ một cách nghiêm trọng. Nàng móc cánh cửa lại, nhốt chặc hắn trong đó.

    - Mở cửa!

    Giọng nói trịch thượng the thé của một gã đàn ông vang lên, hắn nghĩ, để có được giọng nói đó thì chắc hẳn gã cũng không phải là người tử tế gì.

    - Mở cửa mau!

    Lần này là một giọng phụ nữ cũng không kém phần chua ngoa giục giã. Sau khi cánh cửa bị đập đến lần thứ ba thì hắn nghe tiếng mở khóa, cánh cửa bị bật ra một cách mạnh bạo. Len lén nhìn qua lỗ khóa, hắn thấy có vài người bước vào phòng. Đầu tiên là một gã mập mỡ, đến một người phụ nữ đẹp nanh nọc và cuối cùng là hai gã lực lưỡng đang khuân một bao đồ to tướng. May đứng ở một góc phòng, nàng hướng về phía họ bằng một gương mặt vô cảm và cái nhìn khinh bỉ, phẫn nộ, nhưng nín lặng.

    Đá một con mèo đang rụt rè đi qua, gã mập quay sang nàng. Gã nhếch mép, đôi mắt hí của gã lia tới lui trên người nàng. Rồi gã nói:

    - Chào em gái! Em càng ngày càng xinh đẹp ra đấy!!

    Nếu đó là một câu nói xã giao lịch sự thì rõ ràng là gã đã thất bại thảm hại. Tuy May vẫn không thay đổi sắc mặt nhưng tia nhìn của nàng ánh lên vẻ kinh tởm, còn hắn thì cảm thấy mặt mình nóng lên. Gã mập không nhận thấy ẩn ý trong ánh mắt, hoặc biết nhưng cố tình lờ đi, đưa một tay lên vuốt ve gương mặt mịn màng của nàng. Điều này khiến nhiệt độ trên mặt hắn tăng thêm một bậc. Ruột gan hắn cồn cào cả lên khi nghĩ đến chuyện ngay cả hắn còn chưa dám chạm vào nàng, vậy mà gã này, con heo mập này, hắn dám đặt bàn tay núc ních đó vào May của hắn.

    Chát!!

    Gã mập lảo đảo lùi về sau cái tát của May. Nàng nhổ vào mặt hắn với một thái độ bình thản và đôi mắt đổ lửa. Mine thấy dễ chịu ngay lập tức. Nhưng sự dễ chịu đó của hắn chẳng kéo dài được lâu khi người phụ nữ kia bước lại chỗ May. Gương mặt nàng hoang mang thấy rõ khi mụ ta tới gần và...

    CHÁT!

    May ngã xuống sàn. Nàng ôm lấy một bên má đỏ bầm, không xúc cảm, vội ngước lên để ngăn dòng nước mắt chảy ra. Người phụ nữ lạnh lùng nhìn nàng, rồi quay sang gã mập và hai người đàn ông, lúc này đã đặt đồ đạc vào góc phòng, nói như ra lệnh:

    - Đi ra! Đợi ta như thường lệ!

    Ba người đó cúi đầu đi ngay, không quên để lại cho May một cái nhìn thương hại. Tâm trí Mine gào thét trong câm lặng khi ba bóng người bị cắt rời khỏi căn phòng trắng. Không, hắn gào, đừng, đừng bỏ đi, đừng bỏ May của hắn ở lại với mụ đàn bà này. Thà là tên mập thô bỉ nhưng vô dụng hay hai gã hầu chỉ biết cúi đầu nghe lệnh chủ nhân, đừng bao giờ là mụ ta. Hắn biết, từ trong bản năng của mình, người đàn bà đẹp đẽ này là kẻ nguy hiểm và độc ác nhất. Hắn đọc được trên gương mặt lạnh lẽo, trong con mắt rắn của mụ là một sự căm thù sâu sắc. Thái độ đó, giống như những con quỷ đã truy giết cả đời hắn, nhưng thù hận hơn, độc ác hơn nhiều.

    Hắn hoảng sợ nhìn sang May, phát hiện nàng đang liếc về phía hắn. Đừng ra, ánh mắt nàng như van lơn hắn, dù có xảy ra chuyện gì cũng đừng ra.

    May đang cố bảo vệ hắn, nhưng nàng không thể bảo vệ được cả bản thân mình.

    Mine bất lực cào lên thành cửa khi trong căn phòng tối vắng lặng vang lên những tiếng va chạm của da thịt, những lời chửi rủa, nhục mạ, những tiếng thở mạnh, những tiếng rên lên vì đau đớn. Hắn không nhìn ra nữa, cũng không đủ can đảm để nhìn May đang bị người đàn bà đó hành hạ. Môi hắn tóe máu và ngón tay hắn cào lên cửa đến bật cả móng. Từng vệt máu được hắn vẽ lên cánh cửa thành những đường vằn vện nóng bỏng, chảy xuống nhe nhoét trên sàn và dấy vào người con mèo trắng đang nằm sợ hãi bên hắn. Hắn muốn xông ra, muốn cứu May, và muốn giết người đàn bà. Nhưng hắn không thể.

    Hắn không đủ sức mạnh, và hắn không thể phản bội sự bảo vệ của May.

    -------------------


    Trong căn nhà trắng lạnh lẽo đó, đã có sự xuất hiện của một màu đỏ, đỏ rực. Đỏ của máu, của lửa, của lòng căm hận được giải thoát, và đỏ ... của tình yêu. Một thứ tình yêu kỳ lạ, gần giống như sự tuân phục của một con thú đối với chủ nhân, và sự ham muốn sở hữu của một kẻ lần đầu có thứ-thuộc-về-hắn.

    (tbc)
    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của kanon cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE kanon
    12/08/2007, 23:43
    #5
    Avatar của kanon
    đang ốm, ko nghĩ gì sất T_____T
    • 12
    • 1023
    QUOTE
    giơ một núi những cặp mắt tròn to


    Cái này ko ổn nè ^^!, "mắt" thì chỉ có "giương", ko có "giơ", và hình tượng "một núi" coi bộ hơi bất ổn nhỉ và cũng hơi trái ngc với hình tượng đàn mèo xinh đẹp. Đấy là k thấy thế thôi ^^
    À, còn nữa, k thấy nếu "rút cánh vào trong" thì nên dùng là "thu cánh vào" nghe có vẻ ổn hơn, rút cũng được, cũng ko sao nhưng ừm, tại thấy thế, đấy là trong những đoạn miểu tả, thuật kể thì dùng từ đó, còn nếu câu đối thoại, như May nói thì dùng từ nào cũng được, sẽ tăng độ tự nhiên hơn

    Tình tiết đang ngày càng gay cấn đây, mà sao cho k cảm tưởng rằng May là...Snow White còn mụ đàn bà kia là bà hoàng hậu dì ghẻ í 10.gif
    Nếu đặt Mine với May thì lại khiến k liên tưởng đến 2 anh em song sinh trong Anger Sanctuary, chả hiểu sao k lại liên tưởng ra thế đc, lạ thật 10.gif
    Hà hà! Chắc chắn Mine kia sẽ không để yên, xem là hắn làm cái gì 08.gif

    PS: sao ngược với k, với k thì giả tưởng đơn giản hơn là đời thực ;_____; vì viết truyện thực sẽ cần rất nhiều thông tin cũng như kiến thức nếu muốn truyện hấp dẫn. Nếu chỉ là tâm lý thường thì cũng cần một vài kiến thức mới có thể thu hút được, nói chung sẽ khó khăn hơn nhiều khi người đọc đọc, nhận xét, đánh giá thậm chí so sánh xem điều đó có tồn tại trong lịch sử hay ở hiện tại thật không. Tất nhiên bất cứ truyện nào cũng cần sự logic nhưng truyện hiện thực cần đến logic, kỹ lưỡng và tỷ mỷ nhiều hơn rất nhiều vì nó còn liên quan đến lịch sử, địa lý, các kiến thức xã hội cũng như tự nhiên...chậc, tóm lại là cái gì cũng rắc rối 10.gif k đang viết một bộ liên quan đến hội họa và nó ko hề dễ, đang nhờ 1 sinh viên ĐH Mỹ Thuật kèm cho chút kiến thức cơ bản + đi tìm thông tin về các tác phẩm nổi tiếng trên mạng 20.gif

    Bạn phải tự tin lên, cứ viết đi cái đã, ko hay đâu tính sau, chúng ta sẽ từ từ tính, nhỉ? 10.gif
    Có quá nhiều việc phải làm mà mình thì đã già mất rồi -o-

    KO THỂ LÀM GÌ ĐƯỢC NỮA, HIỆN ĐANG TĂNG CÂN VÙN VỤT SAU MỘT THƠI GIAN DÀI XÌ TRÉT NẢN ĐỜI, QUYẾT ĐỊNH GIẢM CÂN RỒI LẠI TĂNG TIẾP SAU =))
  • Bài viết của baongoc cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE baongoc
    13/08/2007, 12:29
    #6
    Avatar của baongoc
    Tiền có thể cạn, ngân khố có thể mòn, nhưng tủ truyện không bao giờ xê dịch!
    • 7
    • 235
    Truyện rất hay, văn phong cũng tốt, cách dẫn truyện mạch lạc và dễ hiểu ^__^

    Còn vài lỗi chính tả nhỏ: vứt (ko phải vất)..nhưng ko đáng ngại lắm!

    Mình nghĩ, bạn nên tả rõ thêm chút hình dáng của Mine, mình vẫn chưa hình dung rõ anh chàng này, coi anh ta khác người nhìu hem?(ngoài vụ có cánh!)

    Bán bt t :  Một nửa bất tử, một nửa cuộc đời và một cuộc rượt đuổi 2000 năm dài đăng đẵng... Chết, có phải là đáng sợ? Hay sống mãi mới chính là sự trừng phạt của cuộc đời?

    Destroy (phiên bản mới ) : Một thiên thần, một ác quỷ, một lời tiên đoán,một giao kèo và ngàn vạn nỗi đau...Không là yêu, cũng không là thù hận...Tất cả chỉ xoay quanh một khát vọng xấu xa, khát vọng hủy diệt...

    Lý Chiêu Hoàng :  700 năm và hai số phận , tất cả kết nối với nhau bởi lòng cảm thông. Chuyện không thể nhưng đã có thể. Nếu có thể viết lại lịch sử, bạn sẽ viết như thế nào? Cuộc đời của vị nữ hoàng duy nhất của Việt Nam có thật giản đơn như những gì sử sách đã chép? Yêu thương óan hận hoá ra tất cả chỉ là hư không...

  • Bài viết của beach cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE beach
    14/08/2007, 22:05
    #7
    @Kanon: *Đọc*, *đọc* => *gật*, *gật* 21.gif . Thanks 05.gif .
    Ừm, mấy con mắt mèo đúng là không ổn thật! Sẽ sửa lại sau.
    SnowWhite và hoàng hậu à 61.gif? Ờ, đúng là giống thiệt. Hơ hơ, chắc vì con bé đó cũng "tóc đen, da trắng, môi đỏ" 39.gif , nhưng SnowWhite này không hiền như SnowWhite kia đâu 21.gif.
    Còn Setsuna và Sara, huh, sao lại giống nhỉ? 04.gif Chắc vì Mine có cánh 04.gif .

    @baongoc: 13.gif , chữ đó không phải sai đâu bạn ạ, "vất" là một cách viết khác của "vứt" thôi, cũng giống như "giật đồ" với "giựt đồ" hay "quỷ" với "quỉ" ấy mà 66.gif.
    Mine hả? Anh ta chỉ khác người ở chỗ có cánh và... hơi bị đẹp quá thui 04.gif .

    Cám ơn các bạn đã com 05.gif .

    ============

    Tách!...

    Máu.

    Máu thi nhau đổ xuống, từng giọt, từng dòng.

    Mine ôm miệng, ngăn cho nó đừng tuôn ra nữa. Cằm hắn, người hắn ướt và nhớt bởi chất lỏng mặn tanh trào ra từ trong họng. Đôi cánh chỉ còn một nửa của hắn bung ra, xé toạc cả áo và bị ép vào mớ đồ đạc trong căn phòng chật hẹp như muốn gãy đôi. Cả người hắn đau đớn như bị cắt vụn thành từng mảnh. Hắn quỳ trong một vũng đỏ lòm, ôm cứng người để ngăn cơn đau.

    Hắn mở miệng lập lại câu thần chú.

    Những nhát dao vô hình lại vùng lên, thỏa sức giày xéo cơ thể hắn. Hắn lại nôn ra một dòng màu đỏ.

    Con mèo con thảng thốt kêu lên. Cả người nó nhuộm đỏ một màu, nó vội vã chạy vào góc phòng, tránh xa người bạn đáng sợ. Hắn chợt chú ý. Con mèo lách qua một thùng hàng rồi mất dạng trong ánh sáng le lói hấp háy như muốn thoát ra khỏi nơi chật chội đó.

    Trong đầu Mine lóe lên một tia hy vọng. Hắn nhào đến góc phòng, đẩy thùng hàng qua một bên. Một cái lỗ rách nát lớn vừa hai bàn tay hiện ra trên vách như mời mọc, như thách thức hắn. Hắn cúi người nhìn qua lỗ hổng, thấy đàn mèo đang trừng mắt ngó vào trong. Hắn đưa ánh mắt quét lên đàn mèo, buộc chúng phải nhìn vào đôi mắt đen tối tăm của hắn. Đàn mèo rụt lại, những đôi tai mèo lúc dựng lên, lúc cụp xuống với cái đuôi nhổng cao. Rồi, chúng xông đến, ra sức cào lên tấm ván. Những móng vuốt sắc nhọn vươn ra, bấu sâu vào lớp ván mục và xé nát những xơ gỗ. Hắn cũng đưa đôi tay đã tróc móng lên đập vào những tấm ván khiến chúng rung lên bần bật.

    May cấm hắn mở cửa chứ không cấm hắn đào lỗ trên tường, nên hắn mặc sức đào.


    Rắc!

    Một mảnh ván rơi ra, hy vọng của Mine cũng lớn theo cái lỗ. Hắn và lũ mèo càng cào và đập điên cuồng hơn. Nhưng hắn không biết rằng những tiếng động mà hắn gây ra đã thu hút sự chú ý của hai kẻ trong phòng.

    - Tiếng gì thế?

    Người phụ nữ hỏi, ánh mắt xảo quyệt đảokhắp căn phòng rồi dừng lại trên cánh cửa nhà kho. Mụ ta nheo mắt nhận định tiếng động lạ đang vang lên văng vẳng. May nằm dưới chân mụ, cố kềm cơn đau lại, rít lên:

    - Là...lũ mèo.

    - Mèo mà biết đập vào tường ư?

    Không để May kịp lên tiếng, mụ lẳng tay, thả nắm tóc của nàng ra và ném nàng về phía sau. May thét lên:

    - KHÔNG! Căn phòng đó chẳng có gì cả, chỉ phí thời gian thôi.

    Người phụ nữ ném cho nàng nửa con mắt rồi tiếp tục bước về phía căn phòng. Trống ngực nàng đập mạnh, nàng không mong mụ dừng lại, chỉ hy vọng Mine sẽ nghe thấy và tìm cách lánh đi. Hắn nghe thấy thật, vội ra hiệu cho lũ mèo ngừng cào và dỏng tai nghe ngóng. Tiếng bước chân của người đàn bà tiến tới gần, mụ đặt tay lên cái khóa cửa, mở ra.

    Mine mừng rỡ, hắn đạp tung cánh cửa khi nó vừa hé, hất mụ văng ra và phóng ngay đến chỗ May.

    Nàng nằm gục trên sàn, quần áo rách nát để lộ một làn da chằng chịt những vết sẹo nham nhở, mới cũ lẫn lộn của những vết cắt, vết cào thô bạo đan chéo vào nhau hết lớp này đến lớp khác, bầm tím, ửng đỏ lên, ròng rã chảy máu từ những vết thương mới. May giấu mặt vào trong hai cánh tay trần. Chúng đầy những vết cắt, và mùi máu mà hắn vẫn nghĩ là từ những vết thương của mình đang thỏa sức nhảy múa trên đó.

    Mine chợt hiểu vì sao nàng luôn mặc áo dài.

    - Tôi đã bảo anh đừng ra.

    Hắn sững người một lúc lâu cho đến khi giọng May yếu ớt vang lên. Hắn như tỉnh hồn, vội vàng cúi xuống bên nàng. May đưa tay đẩy hắn.

    - Anh mau trốn đi. - Giọng nàng nghèn nghẹn. - Đi đi!

    Hắn vẫn cố gắng chạm vào May, nhưng nàng lại đẩy hắn ra.

    - Đừng nhìn tôi, đi đi!

    Hắn vẫn lì lợm.

    - ĐI ĐI!!!

    Hắn ôm lấy May. Chiếc cánh còn lại phủ lên người nàng như để bảo vệ. Nàng cố đẩy hắn ra lần nữa rồi thôi. Sự bướng bỉnh của hắn đã thắng.

    - Tên ngốc này. - Nàng nói. - Chẳng biết nghe lời.

    Nàng ngất đi trong tay hắn với một nụ cười. Mine ôm siết nàng, mỉm cười nhẹ. Nụ cười đầu tiên của hắn. Nụ cười hòa với máu cùng cái nhìn buồn rầu đau đớn. Nụ cười đẹp mê hồn. Nhưng May không thể nhìn thấy.


    - CON KHỐN!

    Tiếng người đàn bà gầm lên. Mụ ta đã đứng lên và bắt đầu gào thét. Gương mặt méo mó điên loạn, những móng tay dính đầy máu thịt đưa lên đôi mắt đỏ ngầu máu. Trông mụ chẳng khác gì một con quỷ cái.

    - KHỐN KIẾP! Một thằng đàn ông! Một con quỷ! Mày cũng như mẹ mày, con đàn bà lăng loàn! ĐỒ DƠ BẨN!

    Mine quay về phía mụ. Ánh mắt hắn trừng lên một tia nhìn dữ dội. Ánh mắt của một con quỷ trong cơn tức giận. Mụ đàn bà có dữ dằn đến đâu nhưng cũng chỉ là một con người. Mụ khựng lại, bối rối và bị vây kín bởi một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nhưng trước khi để nỗi sợ đó khống chế toàn thân, mụ đã gào:

    - SAND, MAR, GROND! VÀO ĐÂY!!!

    Cửa bị mở tung, gã mập cùng hai tên hầu nhảy vào. Họ nhìn vào cảnh tượng trước mặt mình mà kinh hãi. Người đàn bà đứng ở giữa phòng, cuồng loạn sau những phút giây "chơi đùa" đã chấm dứt. Còn trong góc phòng kia, "thứ đồ chơi" của mụ đang nằm gọn trong vòng tay của một chàng trai có cánh, thấm đẫm máu. Đôi cánh lông vũ đen mượt một cách kỳ lạ của hắn phủ lên người cả hai, chỉ chừa ra một đôi mắt giận dữ hằn đỏ. Đôi mắt đỏ sậm màu máu chỉ có ở loài quỷ sứ.

    - Các người, mau bắt lấy chúng!

    Mụ đàn bà lại thét lên. Họ phân vân đứng giữa một thực thể siêu nhiên nguy hiểm và một người chủ nắm giữ mạng sống của mình trong tay. Nhưng khi mệnh lệnh được ban ra lần thứ hai, họ không còn do dự nữa. Họ xông đến hai kẻ trước mặt.

    Mine luồn tay vào tóc May, nhẹ nhàng nâng nàng lên. Hắn biết hậu quả kinh khủng của việc mà hắn sắp làm, nhưng hắn bất chấp. Hắn chỉ muốn cứu May.

    Hắn cúi xuống, và... đặt lên môi nàng một nụ hôn.


    ===========
    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của baongoc cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE baongoc
    15/08/2007, 11:15
    #8
    Avatar của baongoc
    Tiền có thể cạn, ngân khố có thể mòn, nhưng tủ truyện không bao giờ xê dịch!
    • 7
    • 235
    Ô.... quá tuyệt!!!!Bạn vít truyện này quá lãng mạn
    Ủng hộ bạn hết mình^__^
    Chap sau, hy vọng ko chỉ dừng lại ở 1 nụ hun!!!!(tội lỗi)

    Bán bt t :  Một nửa bất tử, một nửa cuộc đời và một cuộc rượt đuổi 2000 năm dài đăng đẵng... Chết, có phải là đáng sợ? Hay sống mãi mới chính là sự trừng phạt của cuộc đời?

    Destroy (phiên bản mới ) : Một thiên thần, một ác quỷ, một lời tiên đoán,một giao kèo và ngàn vạn nỗi đau...Không là yêu, cũng không là thù hận...Tất cả chỉ xoay quanh một khát vọng xấu xa, khát vọng hủy diệt...

    Lý Chiêu Hoàng :  700 năm và hai số phận , tất cả kết nối với nhau bởi lòng cảm thông. Chuyện không thể nhưng đã có thể. Nếu có thể viết lại lịch sử, bạn sẽ viết như thế nào? Cuộc đời của vị nữ hoàng duy nhất của Việt Nam có thật giản đơn như những gì sử sách đã chép? Yêu thương óan hận hoá ra tất cả chỉ là hư không...

  • Bài viết của dorepan cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE dorepan
    15/08/2007, 14:03
    #9
    Avatar của dorepan
    nắng rơi khỏi mắt và mưa tràn về
    • 2
    • 491
    • 1 lần
    hic, thích vụ này quá (quá khích rồi), tự giải ấn cho mình luôn, tên này "liều" thật.
    nhưng mà hơi bị hi vọng vào chap tiếp nha nha nha ^^!
    để xem bạn Mine dẹp loạn xong thì sẽ ra sao...
    mà đây là tập hợp nhiều câu chuyện phải ko? sẽ còn nhiều câu chuyện xảy ra, nhỉ? thế thì tớ tha hồ thưởng thức, sứơng quá, heheh
    Trong giấc mơ tôi nhìn thấy một dải máu đỏ tươi tung bay trong gió. Đẹp huy hoàng.
  • Bài viết của kanon cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE kanon
    16/08/2007, 13:59
    #10
    Avatar của kanon
    đang ốm, ko nghĩ gì sất T_____T
    • 12
    • 1023
    QUOTE
    ánh mắt xảo quyệt nhìn khắp căn phòng rồi hướng về phía nhà kho


    câu này nhé, nếu dùng "ánh mắt xảo quyệt" thì dùng từ "nhìn" có hơi nhẹ, hãy thay thử từ "đảo", còn nữa, đã nhìn khắp căn phòng thì nó sẽ "dừng" lại tại cánh cửa nhà kho:
    "đảo ánh mắt xảo quyệt khắp căn phòng rồi dừng lại phía nhà kho (cánh cửa nhà kho)"

    QUOTE
    chằng chịt những vết sẹo. Những vết sẹo nham nhở của những vết cắt, vết cào thô bạo


    Thử thu gọn nó lại để tránh lặp từ xem nào, còn những vết gọi là"sẹo" thì là những vết thương cũ rồi, mà nếu bạn muốn nhấn mạnh việc May bị đánh ko chỉ 1 lần thì có thể viết:
    "chằng chịt những vết sẹo nham nhở cũ có và chẳng bao lâu cũng sẽ có mới, những vết cắt, vết cào thô bạo đan chéo vào nhau lẫn lộn hết lớp này đến lớp khác, bầm tím, ửng đỏ lên..."
    Viết câu dài 1 chút, ko thành vấn đề.

    QUOTE
    Tiếng người đàn bà gầm lên. Bà ta đã đứng lên và bắt đầu gào thét


    Ở trên lẫn dưới gọi là "mụ" mà sao đoạn này lịch sự gọi "bà" thế 71.gif Mà "đứng dậy" sau cú ngã thì có vẻ ổn hơn "đứng lên", nghe như đấu tranh vì công bằng í 10.gif

    QUOTE
    Cửa bị mở tung, gã mập cùng hai tên hầu nhảy vào. Họ nhìn vào cảnh tượng trước mặt mình mà kinh hãi


    "Chúng" chứ ko phải "họ", lại lịch sự nữa rồi 71.gif, toàn bộ đoạn nào có bọn này thì thay bằng "chúng" hết, gọi là "gã mập" mà

    QUOTE
    người thanh niên


    thấy ko nên dùng từ này sẽ khiến cả đoạn văn, nặng hơn là cả câu chuyện mất đi tinh thần, thay bằng từ nào tùy bạn, "gã trai", "chàng trai"... vì bạn gọi là "hắn" nên dùng từ "thanh niên" ko hợp chút nào, hơn thế, độ tuổi của Mine sẽ được cố định bằng cụm "thanh niên" đó

    QUOTE
    Họ xông đến hai con người trước mặt


    "Chúng xông đến" May - là người chứ Mine ko phải người

    QUOTE
    Mine luồn tay vào tóc May, hướng mặt nàng vào mặt hắn


    Câu "luồn tay vào tóc May" cực hay nhưng câu sau thì ko ổn, có thể là
    "Mine luồn tay vào vào tóc May, nâng đầu nàng lên, ngắm nhìn khuôn mặt đầy yêu thương đang lịm đi. Hắn biết hậu quả..."
    Như vậy vừa nói lên được tâm trạng và sự quan tâm của Mine dành cho May.

    Huoa! Trên đây là ý kiến của k thôi, mong bạn đừng nghĩ ngợi, văn phong của bạn đã là rất hay rồi, chỉ là khi đọc, k rất nhạy cảm với những gì không liền mạch nên hay ý kiến này nọ. Bạn tiếp tục nhé!
    10.gif
    Có quá nhiều việc phải làm mà mình thì đã già mất rồi -o-

    KO THỂ LÀM GÌ ĐƯỢC NỮA, HIỆN ĐANG TĂNG CÂN VÙN VỤT SAU MỘT THƠI GIAN DÀI XÌ TRÉT NẢN ĐỜI, QUYẾT ĐỊNH GIẢM CÂN RỒI LẠI TĂNG TIẾP SAU =))
  • Bài viết của beach cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE beach
    16/08/2007, 15:52
    #11
    @Kanon: K góp ý nhiều ghê, cám ơn bạn lắm lắm 6.gif .Ừm, đúng là mình còn nhiều chỗ sai sót nhỉ 04.gif, phải cố gắng lên mới được.
    @baongoc: hehe, nhiều hơn một nụ hôn... sẽ là màn tỏ tình có một không hai của anh chàng, hehe 19.gif
    @dorepan: ờ, tập hợp của nhiều câu chuyện có liên quan ở một mức độ nào đó 04.gif .Biết đâu bạn sẽ gặp lại Mine ở những câu chuyện sau.... 65.gif

    Thanks for com dance.gif
    ===========



    Gió thoảng lướt qua, ấm áp vuốt ve như đôi tay thiếu nữ. Căn phòng lặng bỗng chốc bị khuấy động bởi cái mượt mà nhẹ nhàng của làn gió. Bốn con người và một không phải người bất động trong một khoảng khắc bình yên.



    VÚT!!!

    Gió loạn kêu gào, giương tay cắt xé, khí nóng phả ra như hơi thở từ địa ngục. Ác quỷ đứng lên, nâng niu người thiếu nữ trên tay. Mái tóc đen lòa xòa phất phới đùa giỡn trên gương mặt lạnh, đôi mắt đen dài cụp xuống dịu dàng và buồn bã. Hai chiếc cánh tuyệt đẹp phủ lên người hắn với hàng vạn lông vũ khẽ rùng mình vươn thẳng lên cao. Hai chiếc cánh đen, lành lặn.

    Hắn ngước lên nhìn những kẻ trước mặt, đôi mắt ngầu máu. Ba gã đàn ông chựng người lại, bị đóng băng bởi cái nhìn lạnh lẽo phát ra từ đôi mắt ác quỷ. Ném cho bọn người đó sự coi thường, hắn khẽ vỗ cánh. Một luồng gió mạnh thổi tới, quật tới tấp vào người bốn kẻ xâm nhập. Những lưỡi dao gió rít lên, phóng qua người họ không thương tiếc. Máu rỉ ra từ những vết xước, bị thổi bạt đi bởi cơn gió nóng và quắt lại trên miệng vết thương. Lập tức, lưỡi gió lại lướt lên, xé toạc lớp máu khô để máu tiếp tục chảy ra từ lớp thịt đỏ hỏn. Những con người yếu ớt sợ hãi nhắm tịt mắt lại, chân muốn bước nhưng như không thể cử động, đành đứng yên để gió mặc sức cắt nát, để hơi nóng mặc sức hút dần sự sống. Toàn thân họ bị vây hãm, đông cứng giữa cái nóng bỏng rát và đau đớn thấu xương. Hy vọng cạn dần, chờ đợi họ chỉ là cái chết.


    Nhưng cái chết không đến. Gió bỗng dừng lại. Bốn người ngã quỵ xuống, rách nát và bỏng toàn thân. Nhưng không chết.

    - Nhìn ta!

    Ác quỷ nhe nanh ra lệnh. Giọng nói trầm khàn khàn càng làm tăng sự đe dọa. Họ run rẩy ngước lên, ngay lập tức bị hút vào đôi mắt đỏ của hắn.

    - Hãy quên tất cả! Cút đi, đừng bao giờ đến đây nữa!

    Mệnh lệnh được mang đến với một giọng điệu đều đều mê hoặc. Cả bốn đứng lên, gương mặt đờ đẫn với cái nhìn vô hồn, chậm chạp bước ra khỏi căn nhà, cút thẳng.



    Mine đặt May lên ghế dài, phủ tấm khăn trắng lên người nàng. Hắn bỗng thấy màu trắng thật đẹp. Một vẻ đẹp tinh khiết, mỏng manh.

    Giống như nàng.


    - May!

    Hắn quỳ xuống, hôn lên tóc nàng và gọi khẽ. Giọng nói thật êm dịu. Nhưng nàng không mở mắt, nàng quá yếu để có thể tỉnh dậy vào lúc này. Hắn nhìn chăm chăm vào gương mặt nàng để hình bóng đó khắc sâu vào trí óc. Cả người hắn bị bao bọc bởi một quầng sáng xanh nhạt, rồi đậm dần khi đôi cánh hắn bắt đầu rã ra. Những sợi lông vũ bị tung lên, lặng lẽ rơi xuống sàn và bùng cháy thành những đốm lửa màu xanh.

    Tan biến. Đó là hậu quả của việc tự giải ấn.

    Mine mỉm cười thanh thản. Ít ra thì nàng cũng đã được an toàn. Hắn nhắm mắt lại khi sự phân rã lan tới lưng. Người hắn trống rỗng và nhẹ hẫng. Cái chết xem ra không đáng sợ như hắn vẫn nghĩ.




    - Mine!

    Bàn tay ấm áp đưa ra, kéo hắn khỏi ý nghĩ về cái chết. May đã tỉnh, nàng đang nhìn hắn với đôi mắt tròn dễ thương. Đôi mắt đầu tiên nhìn hắn không phải với sự ghét bỏ.

    - Đừng đi, Mine. - Nàng nói. - Ở lại với tôi!

    Hắn chớp chớp mắt. Ánh sáng xanh càng lúc càng rực rỡ và tay chân hắn đang tan dần. Chính là lúc này! Hắn cúi xuống, ghé sát vào mặt nàng, nói khẽ:

    - Hôn tôi đi!

    Nàng đưa tay qua vai hắn và kéo hắn thấp xuống. Không chần chừ, nàng đặt môi mình lên đôi môi lạnh lẽo đó.

    Nàng tặng hắn một nụ hôn dài.


    Quầng sáng quanh thân hắn bỗng lóa lên, sáng rực rỡ và dữ dội như chiếc đèn cạn dầu cháy lên lần cuối. Rồi phụt tắt.

    Sự im lìm lại trở về trong căn phòng trắng. Mine vẫn quỳ bên cạnh nàng, nguyên vẹn và đẹp đẽ. Hắn vỗ nhẹ đôi cánh. Những chiếc lông vũ va vào nhau thành những âm thanh nhẹ nhàng. Hắn cảm thấy cả người nhẹ nhõm và khỏe mạnh hơn bao giờ hết.

    - May. - Hắn khẽ cười khi đỡ nàng ngồi dậy. - Cám ơn cô.

    Rồi, trước ánh mắt ngạc nhiên của nàng, hắn nâng cánh tay trắng muốt của nàng lên. Hơi lạnh dễ chịu tỏa ra từ bàn tay hắn dần xoa dịu cơn đau rát từ các vết thương trên người nàng. Tim nàng bỗng nhói đau. Hành động này giống như... hắn sắp từ biệt nàng.

    - Ân nhân của tôi.

    Hắn hôn lên tay nàng. Lập tức, các vết thương trên cánh tay dần tan biến như chưa từng hiện hữu.

    - Chủ nhân của tôi.

    Hắn hôn lên tim nàng. Bàn tay hắn vòng ra sau lưng, vuốt nhẹ lên các vết thương của nàng. Chúng cũng biến mất sau cái vuốt ve của hắn.

    - Cô gái của tôi.

    Và... môi. Chỉ đơn thuần là một nụ hôn nồng ấm.


    Nụ hôn dành cho người mà hắn yêu.



    Khi hai đôi môi rời nhau, May nhìn xuống hắn. Thiên sứ cánh đen nhuốm đỏ trong máu và nỗi buồn vô hạn. Đẹp đến ngạt thở. Hắn do dự nhìn nàng. Vòng tay hắn quấn quanh người nàng nửa muốn siết lấy nửa như buông lơi. Nàng đã giải ấn giúp hắn, hắn cũng đã chữa trị cho nàng. Thế là sòng phẳng, chẳng còn lí do để ở lại, để níu kéo.


    Nhưng... đau...
    Đau nhói... Trái tim như bị xé làm hai nửa...



    Hắn nhắm mắt, dứt khoát buông nàng ra, lặng lẽ đứng lên và quay lưng bước đến cửa. Hắn biết, điều này là tốt cho cả hai. Nàng có cuộc sống của nàng, hữu hạn, an toàn sau sự bảo vệ của hắn. Còn hắn, với cuộc sống gần như bất tử và đầy rẫy hiểm nguy, hắn vốn chẳng có tư cách xen vào cuộc đời nàng. Nếu cứ quyến luyến lưu lại thì chính hắn chứ không phải ai khác sẽ mang tại họa đến cho nàng.


    Nhưng...


    Hắn đặt tay lên cánh cửa, đẩy ra. Ánh sáng chói lòa phủ lên người hắn. Thảm cỏ xanh hiện ra, chạy mãi về phía chân trời, nơi bắt đầu của bầu trời cao rộng với những cụm mây lơ thơ trườn theo cơn gió. Những thứ đó đang vẫy gọi, mời mọc hắn trở về với tự do, với cuộc sống cũ. Hắn giương cánh lên. Hắn sắp đi. Phải đi.


    Nhưng... dường như... hắn không muốn...


    - Mine!

    Giọng nói của nàng dịu dàng vang lên sau lưng. Đôi tay nàng ôm ngang người hắn, bấu chặc như sợ hắn sẽ bay đi mất. Nàng tựa đầu lên lưng hắn, thì thầm:

    - Tại sao?

    - Tại sao?

    Hắn lặp lại như một cái máy. Chính hắn cũng không hiểu bản thân hắn muốn gì. Vừa muốn rời xa nàng lại vừa không muốn, vừa muốn nàng buông tay ra lại vừa muốn nàng cứ ôm hắn mãi. Hắn ngước mắt nhìn lên bầu trời, tự hỏi đâu mới đúng là nơi hắn phải đến.

    - Ở lại đi! - Nàng nói.

    Chỉ cần gạt tay nàng ra, chỉ cần một cái vỗ cánh...

    - Tôi xin anh!

    - Tôi... sẽ chỉ đem đến nguy hiểm...

    - Vậy thì... hãy bảo vệ tôi!

    Chỉ cần... Đủ rồi... Hắn nhắm mắt, nắm lấy hai tay nàng, gỡ nàng ra khỏi hắn và xoay người lại. Hôn. Không thể dối gạt bản thân rằng hắn đã mong nàng ngăn cản hắn biết bao, rằng hắn đã cảm thấy nhẹ nhõm thế nào khi nàng van xin hắn ở lại, rằng... tận trong thâm tâm, hắn muốn thét lên... hắn yêu nàng.


    Cánh cửa đóng lại. Ngày trôi qua nhanh và đêm kéo đến. Hạnh phúc đong đầy trong căn nhà trắng trên ngọn đồi xanh. Hai kẻ cô độc an ủi nhau, hòa vào nhau bằng những nụ hôn say đắm, những cử chỉ vuốt ve nhẹ nhàng.


    Hai kẻ cô độc, giờ không còn cô độc nữa.

    ==============
    (tbc)
    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của baongoc cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE baongoc
    17/08/2007, 09:27
    #12
    Avatar của baongoc
    Tiền có thể cạn, ngân khố có thể mòn, nhưng tủ truyện không bao giờ xê dịch!
    • 7
    • 235
    Tại sao???????????Chỉ hun thui à??????
    Ứ chịu, ứ chịu, thêm nữa đi nữa đi......
    (hok phải đầu óc mình bậy bạ mà tại >.<...)
    Com đầu tiên, hehehehe

    Bán bt t :  Một nửa bất tử, một nửa cuộc đời và một cuộc rượt đuổi 2000 năm dài đăng đẵng... Chết, có phải là đáng sợ? Hay sống mãi mới chính là sự trừng phạt của cuộc đời?

    Destroy (phiên bản mới ) : Một thiên thần, một ác quỷ, một lời tiên đoán,một giao kèo và ngàn vạn nỗi đau...Không là yêu, cũng không là thù hận...Tất cả chỉ xoay quanh một khát vọng xấu xa, khát vọng hủy diệt...

    Lý Chiêu Hoàng :  700 năm và hai số phận , tất cả kết nối với nhau bởi lòng cảm thông. Chuyện không thể nhưng đã có thể. Nếu có thể viết lại lịch sử, bạn sẽ viết như thế nào? Cuộc đời của vị nữ hoàng duy nhất của Việt Nam có thật giản đơn như những gì sử sách đã chép? Yêu thương óan hận hoá ra tất cả chỉ là hư không...

  • Bài viết của beach cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE beach
    17/08/2007, 17:14
    #13
    Hì, đoạn này hơi ngắn nên tôi edit vào đoạn trên. Sẵn tiện sửa mấy đoạn đầu luôn 04.gif.

    @baongoc: Ờ, 09.gif nhiều hơn một nụ hôn rồi 09.gif . Hix, mình không có khiếu viết mấy đoạn này... cho nên... bạn tự tưởng tượng nhé 04.gif . Thân!
    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của beach cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE beach
    18/08/2007, 13:50
    #14
    ==============

    Người thiếu nữ ngồi dậy, kéo tấm chăn quấn quanh cơ thể mềm mại. Ánh trăng lạnh lùng quét lên người nàng một lớp ánh sáng bạc khiến làn da nàng càng trở nên trắng hơn, mỏng tanh như muốn hòa tan vào ánh trăng. Nàng hất mái tóc dài ra sau. Những lọn tóc mềm hơi lay động, vẽ lên những đường cong trên cơ thể nàng và phủ lấp một đôi mắt sáng như sao. Nàng ngồi đó, bất động. Đôi mắt tròn dừng lại trên thiên sứ cánh đen đang nằm cạnh nàng.

    Hắn nằm yên, thả rơi cơ thể mệt mỏi, lặng lẽ ngước nhìn người thiếu nữ của hắn. Một vẻ đẹp mong manh, dễ vỡ. Đôi tay hắn vẫn còn vòng quanh người nàng không nỡ buông ra. Hắn đã không còn muốn buông tay ra nữa. Nàng đã thuộc về hắn, chỉ là của hắn. Hắn không biết hành động này là đúng hay sai, hắn chỉ biết rằng hắn đã có nàng. Nàng chỉ là của riêng mình hắn.


    Tách!

    Một giọt nước rơi.
    Hắn ngạc nhiên trở mình, đưa tay lên gương mặt nàng. Một dòng nước ấm nóng trượt khỏi đôi mắt đẹp, rơi xuống ngón tay hắn đang gạt qua gò má. Hắn nâng niu gương mặt nàng trong lòng bàn tay.

    - Nước mắt?! Tại sao? - Hắn hỏi.

    Nàng áp tay lên bàn tay của hắn, hơi nghiêng đầu và nhìn mãi vào đôi mắt đen dài.

    - Giấc mơ. - Nàng nói. - Anh quỳ trên một cánh đồng xanh, ngước nhìn lên bóng đen trên bầu trời. Đất xung quanh anh nứt ra, sụp xuống, nhưng anh vẫn bất động. Em đã gọi anh, gọi mãi, cho đến khi cả em cũng rơi xuống vực thẳm. Thế rồi, chỉ còn lại anh và bóng đen, và nó nuốt chửng anh.

    - Đó chỉ là một giấc mơ.

    - Một giấc mơ thật hơn cả hiện thực.

    Nàng cúi mặt, nước mắt càng ướt đẫm. Hắn kéo nàng vào lòng, phủ cánh lên người nàng và vỗ về:

    - Không sao đâu, anh đã ở đây.

    - Hứa với em đi, Mine. - Nàng thì thầm trong đôi tay hắn. - Hứa rằng anh sẽ không để bóng đen đó bắt mất.

    - Anh hứa.

    Hắn hôn nàng, dịu dàng lướt trên đôi môi run rẩy. Nàng mong manh quá. Hắn mơ hồ cảm thấy một nỗi bất an lượn lờ trong lòng, nên hắn càng ôm nàng chặc hơn, và nàng cũng ôm siết lấy hắn.


    Hai nỗi bất an, cùng chung một nỗi sợ. Sợ rằng một ngày nào đó, mình sẽ mất đi người bên cạnh, vĩnh viễn.


    ==============


    Ánh nắng của ngày mới lùa vào căn phòng trắng đánh thức đôi tình nhân. Nàng vùi mình trong lòng hắn, kêu lên khe khẽ như một con mèo con. Hắn chống cằm lên tay, nghịch mái tóc nàng và ngắm nhìn nàng mê đắm. Nàng khẽ chớp mắt, ánh mắt vuốt ve lên đôi cánh đen. Nàng từng yêu màu trắng, ghét màu đen. Nhưng giờ đây, màu đen đã trở thành một điều quan trọng đối với nàng. Màu đen của đôi cánh hắn đem lại cho nàng cảm giác được che chở và yêu thương. Bất giác, nàng mỉm cười.

    - Mine, anh có biết vì sao em cứu anh không?

    Hắn nhướn mày ngạc nhiên. Đó là điều mà hắn thắc mắc bấy lâu, rằng vì sao nàng lại cứu một kẻ...ờ, có thể nói là... đen thui như hắn. Nhưng hắn vẫn chưa có dịp hỏi.

    - Tại sao?

    - Vì đôi cánh của anh.- Nàng bật cười khe khẽ.

    - Đôi cánh ư?

    - Phải. Mười hai năm trước, một thiên sứ cánh đen đã cứu sống em.

    Hắn nhíu mày. Một cảm giác khó chịu tràn lên trong lòng hắn.

    - Anh có muốn nghe câu chuyện của em không?

    Gật đầu. Nàng trở người, cất giọng du dương ngân nga đưa hắn về quá khứ trong cuộc sống của nàng.

    - Hai mươi năm trước, em được sinh ra trong ngôi nhà này......

    .........

    =============


    Tạm dừng ở đây, có lẽ đoạn tới sẽ hơi lâu một chút. 17.gif , tôi phải lên TP rồi, chẳng còn thời gian dư dả nữa. Ôi, những ngày lên net miễn phí, nay còn đâu... 46.gif
    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của baongoc cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE baongoc
    18/08/2007, 14:02
    #15
    Avatar của baongoc
    Tiền có thể cạn, ngân khố có thể mòn, nhưng tủ truyện không bao giờ xê dịch!
    • 7
    • 235
    QUOTE(beach @ 18 08 2007, 01:50 PM) [snapback]974115[/snapback]

    ==============

    Người thiếu nữ ngồi dậy, kéo tấm chăn quấn quanh cơ thể mềm mại. Ánh trăng lạnh lùng quét lên người nàng một lớp ánh sáng bạc khiến làn da nàng càng trở nên trắng hơn, mỏng tanh như muốn hòa tan vào ánh trăng. Nàng hất mái tóc dài ra sau. Những lọn tóc mềm hơi lay động, vẽ lên những đường cong trên cơ thể nàng và phủ lấp một đôi mắt sáng như sao. Nàng ngồi đó, bất động. Đôi mắt tròn dừng lại trên thiên sứ cánh đen đang nằm cạnh nàng.

    Hắn nằm yên, thả rơi cơ thể mệt mỏi, lặng lẽ ngước nhìn người thiếu nữ của hắn. Một vẻ đẹp mong manh, dễ vỡ. Đôi tay hắn vẫn còn vòng quanh người nàng không nỡ buông ra. Hắn đã không còn muốn buông tay ra nữa. Nàng đã thuộc về hắn, chỉ là của hắn. Hắn không biết hành động này là đúng hay sai, hắn chỉ biết rằng hắn đã có nàng. Nàng chỉ là của riêng mình hắn.


    Good, đúng, phải như thía đấy! 19.gif 19.gif , như vậy mới thú vị ^__^

    Anh chàng Mine này đáng iu quá, ghen rùi kìa , ghen với "ai đó" đã cứu May (ghen cái gì chứ, ko cứu thì giờ đây ai cho anh ôm, mà ghen làm chi nữa, xong cả rồi 19.gif 19.gif )

    Nhưng mà tại sao anh chàng này lại nói mình là kẻ "đen thui " nhỉ???

    Bán bt t :  Một nửa bất tử, một nửa cuộc đời và một cuộc rượt đuổi 2000 năm dài đăng đẵng... Chết, có phải là đáng sợ? Hay sống mãi mới chính là sự trừng phạt của cuộc đời?

    Destroy (phiên bản mới ) : Một thiên thần, một ác quỷ, một lời tiên đoán,một giao kèo và ngàn vạn nỗi đau...Không là yêu, cũng không là thù hận...Tất cả chỉ xoay quanh một khát vọng xấu xa, khát vọng hủy diệt...

    Lý Chiêu Hoàng :  700 năm và hai số phận , tất cả kết nối với nhau bởi lòng cảm thông. Chuyện không thể nhưng đã có thể. Nếu có thể viết lại lịch sử, bạn sẽ viết như thế nào? Cuộc đời của vị nữ hoàng duy nhất của Việt Nam có thật giản đơn như những gì sử sách đã chép? Yêu thương óan hận hoá ra tất cả chỉ là hư không...

  • Bài viết của Redmoon cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE Redmoon
    18/08/2007, 15:16
    #16
    Avatar của Redmoon
    Chết quách đi, thế lại hay.
    • 4
    • 524
    Bạn viết hay wa. Mấy đoạn đầu này chắc mới sơ sơ buổi đầu gặp mặt đúng ko. Mình nghĩ kí ức của May mới thực sự mở đầu câu chuyện. Chậc, phải ko nhỉ. Nhưng mà mình có thấy 1 lỗi chính tả rồi đấy.
    "Hắn hôn nàng, dịu dàng lướt trên đôi môi run rẩy. Nàng mong manh quá. Hắn mơ hồ cảm thấy một nỗi bất an lượn lờ trong lòng, nên hắn càng ôm nàng (chặc) hơn, và nàng cũng ôm siết lấy hắn."
    Chắc là bạn ko để ý kỹ thui, chứ chắc ko phải tại bạn viết sai đâu nhỉ. Vì post nhiu chap rùi mà có thấy lỗi đâu. ^__^


    -----------------------------


    "The greatest pleasure in life is doing what people say you cannot do"
    Walter Bagehot

  • Bài viết của beach cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE beach
    18/08/2007, 20:59
    #17
    @baongoc: Mine nói mình "đen thui" vì lúc được May cứu, hắn đang mặc nguyên một bộ cánh đen từ đầu tới chân, hở mỗi khuôn mặt và hai bàn tay thui 04.gif.
    Ờ, xong hết rồi... 09.gif . Chứ mấy khúc... 09.gif đó tôi chưa từng viết bao giờ nên không có kinh nghiệm 04.gif. Hehe, qua học hỏi bạn mới được, hehe 19.gif 19.gif.

    @Redmoon: Cám ơn bạn đã com cho mình 11.gif
    Thực ra thì...0H.gif... không phải đâu bạn ạ. Đó chỉ là một đoạn kí ức nhỏ của May thôi, nhỏ xíu à 0H.gif, mà câu chuyện I cũng sắp hết rồi. Còn chữ đó... nếu đổi chữ "c" thành chữ "t" thì sẽ thành..."chặt chém" mất 0H.gif.


    Vui một chút: 65.gif
    Giọng nói của nàng dịu dàng vang lên sau lưng. Đôi tay nàng ôm ngang người hắn, bấu chặc như sợ hắn sẽ bay đi mất. Nàng tựa đầu lên lưng hắn, thì thầm:
    - Tại sao? Tại sao tôi hôn anh rồi mà anh còn muốn trốn đi hả? Không dám chịu trách nhiệm à?
    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của Redmoon cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE Redmoon
    22/08/2007, 10:21
    #18
    Avatar của Redmoon
    Chết quách đi, thế lại hay.
    • 4
    • 524
    Vậy hả! Mình lại nghĩ theo một motíp khác rồi! Sao chua có phần mới thế nhỉ!


    -----------------------------


    "The greatest pleasure in life is doing what people say you cannot do"
    Walter Bagehot

  • Bài viết của beach cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE beach
    27/08/2007, 18:02
    #19
    Few 46.gif , thanks god, cuối cùng cũng post bài lên được! Hai ngày rồi mà ngày nào ra tiệm cũng nói là hết máy 63.gif .

    hehe, chỉ còn một hoặc hai phần nữa là hết câu truyện này rồi 04.gif
    =========

    Hai mươi năm trước, tại ngôi nhà trắng trên ngọn đồi xanh, hạnh phúc đã mỉm cười với một đôi vợ chồng. Tiếng khóc trẻ thơ được bầu trời đón nhận bằng những dãy lụa tơ vàng óng và mùi hoa oải hương lan toả trong cơn gió rải xuống khắp ngọn đồi nhỏ. Đứa bé ra đời bằng tình yêu, nằm trong vòng tay của mẹ và ngước lên nhìn cha, đôi mắt đen láy như hạt nhãn lấp lánh thay cho tiếng cười. Em mang vẻ đẹp của một thiên thần nhỏ, thuần khiết và ngây thơ vô cùng khiến ai nhìn cũng yêu. Người cha vuốt nhẹ lên mặt em, em liền giơ bàn tay nhỏ xíu nắm lấy ngón tay ông. Người mẹ, vẫn còn mệt sau cơn sinh nở, nằm trên giường nắm tay còn lại của người cha và mỉm cười.

    Hạnh phúc không nỡ rời xa nơi đây…


    RẦM!

    Cửa bị mở bung ra một cách thô bạo. Cả ba người giật mình đánh rơi tiếng cười khi những kẻ lạ xuất hiện. Đó là một thiếu phụ xinh đẹp quý phái có đôi mắt mang đầy sự toan tính thủ đoạn và ba đứa trẻ, đứa lớn nhất tuổi chỉ khoảng lên mười. Bà ta mở to mắt nhìn gia đình bé nhỏ với một nỗi kinh ngạc nhưng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh ngay. Bà nở một nụ cười vô cảm và nói với người cha:

    - Ba năm, cuối cùng em đã tìm được anh. Hãy trở về đi, Fray, về nhà của chúng ta.

    Người đàn ông lắc đầu.

    - Không đâu, Leora. Đây mới là nhà tôi, gia đình của tôi.

    Ông vừa nói vừa đưa tay ôm người mẹ và đứa con vào lòng. Hành động đó của ông khiến Leora cảm thấy bị xúc phạm nhưng bà vẫn nén giận đẩy ba đứa trẻ ra phía trước.

    - Còn chúng thì sao? Đừng quên rằng chúng cũng là con anh. Bọn trẻ không thể sống thiếu cha.

    Những lời của bà xoáy mạnh vào lòng Fray. Ông lưỡng lự lướt mắt lên bọn trẻ. Đứa con trai cả khôi ngô đưa đôi mắt xanh thẳm thông minh nhìn lên đứa em gái chung nửa huyết thống của mình một cách dịu dàng trong khi đứa con gái, giống hệt mẹ nó cả về sắc đẹp lẫn tâm hồn, lại chau mày chăm chăm nhìn ông; còn đứa con trai út béo phì thì chỉ làm mỗi một việc là đưa mắt ngờ nghệch nhìn hết người này sang người khác. Những đứa trẻ đáng thương, ra đời không phải vì tình yêu, cũng chẳng với sự trông đợi của người cha. Nhưng Fray không thể dối lòng rằng trong trái tim ông, chúng cũng chiếm một phần.

    Nhận thấy sự băn khoăn của Fray, Leora lại lên tiếng tác động:

    - Bọn trẻ lúc nào cũng nhớ anh, chúng cứ nhắc anh mãi, đặc biệt là Craan. Mọi người luôn dành sẵn một vị trí cho anh trong gia đình.

    - Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi Jenny và con gái tôi chỉ để quay về căn nhà đó.

    - Anh sẵn sang vứt bỏ mọi thứ, cả vợ con, gia đình chỉ vì ả đàn bà thấp kém đó thôi sao? Tỉnh táo lại đi Fray! Nếu anh muốn thì cũng có thể đưa cả hai mẹ con cô ta về cùng. Nhưng… anh có chắc đứa bé đó đúng là con của anh không?

    Leora cao giọng và khi không kềm chế nữa, những từ cuối thoát ra khỏi miệng bà như những tiếng rít. Bà vừa nói vừa ném cho người mẹ một cái nhìn khinh bỉ và ghê tởm. Fray trợn mắt, gương mặt ông dần chuyển sang màu đỏ và méo đi vì tức giận. Ông gầm lên:

    - CÂM MỒM!!! Jenny không phải loại phụ nữ lẳng lơ giảo hoạt như cô. Chính tôi mới là người phải nghi ngờ xem bọn chúng có phải là con tôi hay không. Cô nghĩ tôi không biết sao? Để có được gia tài và địa vị của tôi, cô đã không từ bất cứ một thủ đoạn nào, kể cả việc ăn nằm với những kẻ cô lợi dụng. Ngay cả Jenny cô cũng không tha, cô đã chia cắt tôi và cô ấy suốt mười năm trời. Bây giờ cô đã có tất cả những thứ cô muốn rồi, còn cần gì ở tôi nữa?

    - Vẫn còn một thứ, đó là anh. Em cần anh, vì em yêu anh.

    - YÊU ư? Cô cũng có thể nói được từ đó à? Hay đây chỉ là một nước bài mới của cô?

    - Đừng mà Fray!! Em là vợ anh, chúng là con anh mà!

    - Jenny và đứa bé này mới đúng là vợ con tôi!

    - KHÔNG!!!

    Leora gào lên nức nở. Trái tim bà như tan ra thành dòng nước mắt ròng rã trên đôi mắt đẹp. Những giọt nước mắt của tận cùng đau khổ. Vẻ kiêu ngạo và quý phái bỗng biến đi mất, chỉ còn lại một người đàn bà khóc lóc van xin tình yêu. Đây là cái giá bà phải trả ư? Cái giá của những thủ đoạn và lừa dối người đã tin tưởng bà với cả trái tim? Bà đã có thứ mà mình muốn, nhưng người bà muốn đã không bao giờ chấp nhận bà nữa. Người đó đã ruồng bỏ bà, như ruồng bỏ lòng tin tuyệt đối vào bà ngày trước. Ba năm xa cách không đủ để vơi đi oán hận mà dường như còn khiến nó sâu sắc hơn. Fray đã hận bà, người đã cướp đi những ngày hạnh phúc lẽ ra phải thuộc về ông.

    Những đứa trẻ quây quanh mẹ nó, nửa lo lắng nửa sợ hãi trước nỗi tuyệt vọng của mẹ và cơn thịnh nộ của cha. Cả đứa bé sơ sinh cũng bị tác động bởi những cảm xúc mãnh liệt của người lớn mà khóc thét lên. Những điều đó khiến lòng Fray chùng lại, ông quay sang vỗ về đứa bé và người vợ đang run rẩy, hạ giọng:

    - Về đi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa!

    Liếc sang ba đứa trẻ với vẻ tội lỗi và tránh né, ông nói:

    - Cha xin lỗi!

    Trước sự cứng rắn vô tình của Fray, Leora không còn cách nào khác. Bà ôm con gái mình, thì thầm vào tai nó:

    - Maryn, hãy nhớ điều này: đứa bé đó sẽ phải chịu tội thay cho cha mẹ nó. Ta thề.

    Và, với tất cả lòng kiêu hãnh còn sót lại, Leora đứng lên, gạt lệ dẫn ba đứa con bỏ đi. Gia đình nhỏ của Fray từ đó được sống trong yên bình, tiếng cười không bao giờ ngớt ở ngôi nhà trắng và Fray hoàn toàn hài lòng với cuộc sống của mình.


    Đến năm thứ tám, đứa trẻ sơ sinh đã trở thành một cô bé xinh xắn với mái tóc và đôi mắt đen thẳm, làn da trắng nõn như cánh hoa và đôi môi đỏ thắm như giọt máu tươi. Nhìn vào gương mặt ngời sáng của cô bé, bất cứ ai cũng sẽ hiểu rằng em đã được sống trong một tình yêu to lớn đến nhường nào. Cuộc sống cứ dần trôi qua trong êm đềm như thế, cho đến một ngày…

    Hạnh phúc là một cái gì đó rất mong manh và yếu đuối, khi nó đã no đủ thì cũng là lúc nó chết đi. Nữ thần Bất hạnh chỉ cần chờ đợi để vung lên chiếc roi đầu tiên. Chiếc xe chở cả gia đình Fray rơi xuống vực thẳm vào một đêm không trăng, đen tối và lạnh lẽo. Trong cơn mê man, cô bé mơ hồ nhìn thấy một người cắp lấy em và kịp thời mang em ra trước khoảnh khắc chiếc xe chạm vào đá vỡ tan. Tỉnh lại trên bờ vực, em hoang mang sợ hãi khi bên cạnh mình không phải là cha mẹ mà là một kẻ lạ. Gương mặt đẹp trắng tái của kẻ đó nổi bật trên nền đen của bộ y phục dài và đôi cánh chim đen tuyền kì quặc. Hắn đang nhìn ngắm em với vẻ dè chừng. Dị dạng nhưng không đáng sợ, em dần bình tĩnh lại khi nhận ra hắn thực chỉ là một kẻ vô hại.

    - Cha mẹ em đâu? – Em hỏi.

    Hắn không trả lời mà hướng em nhìn xuống khe vực. Em bàng hoàng nhớ lại tai nạn kinh khủng. Em lắc đầu, nước mắt bắt đầu ứa ra, rồi em bất thần lao về phía vực thẳm. Hắn vội đưa tay giữ em lại, ôm chặc mặc cho em cố giãy giụa.

    - Buông ra! – Em kêu lên.

    Hắn không buông. Em cào mạnh khiến tay hắn hằn lên những vệt đỏ. Lúc này, hắn mới ghé sát tai em, thì thầm bằng một thứ tiếng như đã bị bỏ quên lâu ngày:

    - Mẹ em đã đánh đổi linh hồn mình cho mạng sống của em với tôi, em định biến điều đó thành vô nghĩa ư? - Bất chợt giọng khàn khàn đó biến thành giọng nói dịu dàng của mẹ. - Một người lớn chết đi để một đứa trẻ có thể sống…

    Em ngưng bặt, ngước lên nhìn hắn. Đó là những lời cuối cùng em nghe được trước khi được cứu. Em lại khóc, tấm tức vùi mặt vào người hắn. Hắn cũng để yên cho em khóc lóc, và ôm em khi em thiếp đi vì mệt mỏi.




    - Anh là ai?

    Em hỏi khi trời đã sáng và bóng người hiện ra xa xa dưới chân núi. Hắn vươn vai, giương cánh lên rũ mạnh cho những sợi lông vũ rụng rơi ra, trả lời:

    - Một con quỷ.

    - Ta còn gặp nhau nữa không?

    - Nếu tôi và em còn sống.

    Nói rồi hắn nhảy khỏi khe vực, lao vút xuống và mất hút vào bóng đêm bên dưới, vô tư mang theo cả trái tim cô bé. Em đứng lặng nhìn mãi xuống vực cho đến khi những người lớn tìm đến nơi, tự nhủ mình sẽ cố sống cho đến ngày còn gặp lại hắn.


    Thế là, cô bé mồ côi được đưa về gia đình trước kia của Fray, được nhận nuôi như một đứa con rơi của người chủ gia đình. Leora và Maryn ngấm ngầm trút mối hận với người chồng, người cha lên em. Nhưng Craan, người con trai trưởng, anh trai của cô bé, lại dành cho em một tình cảm đăc biệt. Anh luôn quan tâm và bảo vệ em khỏi những cuộc trả thù của mẹ và em gái. Chỉ duy nhất Craan trong gia đình đó yêu thương em, và em cũng yêu Craan nhất trong những người thân của mình.

    Thấm thoát tám năm nữa trôi qua. Cô bé trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Nàng vẫn yêu thương Craan với tình cảm của một người em gái nhưng đôi mắt anh nhìn nàng đã khác đi. Tình yếu vốn dĩ đã nảy sinh từ lâu, nay lại càng mạnh mẽ hơn theo những ngày tháng hai anh em quấn quýt bên nhau. Nàng càng trong sáng bao nhiêu thì Craan càng điên cuồng khổ sở với tình yêu của mình bấy nhiêu. Một buổi tối, khi hai người ngồi bên nhau như thường lệ, anh đã khóc và quỳ xuống trước nàng.

    - May, anh yêu em. – Anh tự thú như một kẻ phạm tội.

    - Em cũng yêu anh, anh trai. – Nàng từ tốn trả lời.

    - Không phải với tình anh em! – Anh nấc lên.

    - Nhưng chúng ta là anh em…

    Nàng chưa nói dứt câu thì miệng nàng đã bị khóa chặc bởi đôi môi nóng bỏng của Craan… Chiếm đoạt… Đêm đó, tội lỗi đã diễn ra trong căn phòng nhỏ, với sự đau đớn tột cùng của cô gái và anh trai đã phát điên, với nụ cười độc ác thoả mãn và nước mắt vui sướng của những kẻ sống để báo thù. Craan tự sát, nàng bị đuổi khỏi gia đình, bị giam lỏng trong căn nhà trắng. Không còn ai bảo vệ nàng, nàng chỉ sống với một hy vọng duy nhất là được gặp lại kẻ cánh đen năm xưa… tình yêu thơ dại của nàng…

    ………………
    ………………………

    - …nên khi nhìn thấy anh hôm đó, em biết rằng điều ước của mình đã trở thành sự thật.


    …………………

    Không từ nào có thể diễn tả nổi sự kinh ngạc của Mine. Từ câu chuyện của May và trong mớ kí ức hỗn độn của mình, hắn chộp được một mảnh về một ngày của hơn mười năm về trước. Lúc đó, hắn, kiệt sức và bị thương sau cuộc tấn công của hai con quỷ, đã bị ném vào một chiếc xe đang chạy bên bờ vực. Khi cùng chiếc xe rơi xuống, hắn đã nghe được lời cầu xin của một người phụ nữ, rằng bà sẵn sàng trả bất cứ cái giá nào để con mình có thể sống.


    - Nếu tôi lấy linh hồn bà, tôi sẽ hồi phục và có thể cứu đứa bé. – Hắn đề nghị.

    - Hãy lấy đi! Tôi sẽ chẳng cần nó nếu con tôi chết đi.

    - Nhưng linh hồn bà sẽ không bao giờ luân hồi được nữa.

    - Tôi bằng lòng. Một người lớn chết đi để một đứa trẻ có thể sống, không bao giờ là một cái giá quá đắt…


    …Và hắn đã cứu nàng.


    Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc nhất, là hắn đã không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp lại cô bé năm xưa, càng không nghĩ rằng đối với nàng, hắn lại là lý do duy nhất để nàng sống trên đời.


    =================

    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của baongoc cho chủ đề FANTASIA.
    FEMALE baongoc
    27/08/2007, 20:18
    #20
    Avatar của baongoc
    Tiền có thể cạn, ngân khố có thể mòn, nhưng tủ truyện không bao giờ xê dịch!
    • 7
    • 235
    Oh, cảm động quá (chuẩn bị khăn giấy lau nước mắt)

    Lâu ngày hok đọc càng lúc càng hay ^__^
    Nhưng mà , hành động của người anh trai hới quá đáng thì phải. Theo mình nghĩ, nếu là 1 cô gái như May, có lẽ cô ấy cũng hẻm chịu nổi sự nhục nhã loạn luân đó đâu (mà như vậy thì tàn nhẫn quá.....~~~~>.<~~~~)

    Bán bt t :  Một nửa bất tử, một nửa cuộc đời và một cuộc rượt đuổi 2000 năm dài đăng đẵng... Chết, có phải là đáng sợ? Hay sống mãi mới chính là sự trừng phạt của cuộc đời?

    Destroy (phiên bản mới ) : Một thiên thần, một ác quỷ, một lời tiên đoán,một giao kèo và ngàn vạn nỗi đau...Không là yêu, cũng không là thù hận...Tất cả chỉ xoay quanh một khát vọng xấu xa, khát vọng hủy diệt...

    Lý Chiêu Hoàng :  700 năm và hai số phận , tất cả kết nối với nhau bởi lòng cảm thông. Chuyện không thể nhưng đã có thể. Nếu có thể viết lại lịch sử, bạn sẽ viết như thế nào? Cuộc đời của vị nữ hoàng duy nhất của Việt Nam có thật giản đơn như những gì sử sách đã chép? Yêu thương óan hận hoá ra tất cả chỉ là hư không...

Trả lời cho chủ đề
Trả lời
Bạn cần là thành viên để có thể gửi bài trả lời. Xin hãy đăng nhập hoặc đăng ký

Tham gia chủ đề này