Few

, thanks god, cuối cùng cũng post bài lên được! Hai ngày rồi mà ngày nào ra tiệm cũng nói là hết máy

.
hehe, chỉ còn một hoặc hai phần nữa là hết câu truyện này rồi
=========
Hai mươi năm trước, tại ngôi nhà trắng trên ngọn đồi xanh, hạnh phúc đã mỉm cười với một đôi vợ chồng. Tiếng khóc trẻ thơ được bầu trời đón nhận bằng những dãy lụa tơ vàng óng và mùi hoa oải hương lan toả trong cơn gió rải xuống khắp ngọn đồi nhỏ. Đứa bé ra đời bằng tình yêu, nằm trong vòng tay của mẹ và ngước lên nhìn cha, đôi mắt đen láy như hạt nhãn lấp lánh thay cho tiếng cười. Em mang vẻ đẹp của một thiên thần nhỏ, thuần khiết và ngây thơ vô cùng khiến ai nhìn cũng yêu. Người cha vuốt nhẹ lên mặt em, em liền giơ bàn tay nhỏ xíu nắm lấy ngón tay ông. Người mẹ, vẫn còn mệt sau cơn sinh nở, nằm trên giường nắm tay còn lại của người cha và mỉm cười.
Hạnh phúc không nỡ rời xa nơi đây…
RẦM!
Cửa bị mở bung ra một cách thô bạo. Cả ba người giật mình đánh rơi tiếng cười khi những kẻ lạ xuất hiện. Đó là một thiếu phụ xinh đẹp quý phái có đôi mắt mang đầy sự toan tính thủ đoạn và ba đứa trẻ, đứa lớn nhất tuổi chỉ khoảng lên mười. Bà ta mở to mắt nhìn gia đình bé nhỏ với một nỗi kinh ngạc nhưng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh ngay. Bà nở một nụ cười vô cảm và nói với người cha:
- Ba năm, cuối cùng em đã tìm được anh. Hãy trở về đi, Fray, về nhà của chúng ta.
Người đàn ông lắc đầu.
- Không đâu, Leora. Đây mới là nhà tôi, gia đình của tôi.
Ông vừa nói vừa đưa tay ôm người mẹ và đứa con vào lòng. Hành động đó của ông khiến Leora cảm thấy bị xúc phạm nhưng bà vẫn nén giận đẩy ba đứa trẻ ra phía trước.
- Còn chúng thì sao? Đừng quên rằng chúng cũng là con anh. Bọn trẻ không thể sống thiếu cha.
Những lời của bà xoáy mạnh vào lòng Fray. Ông lưỡng lự lướt mắt lên bọn trẻ. Đứa con trai cả khôi ngô đưa đôi mắt xanh thẳm thông minh nhìn lên đứa em gái chung nửa huyết thống của mình một cách dịu dàng trong khi đứa con gái, giống hệt mẹ nó cả về sắc đẹp lẫn tâm hồn, lại chau mày chăm chăm nhìn ông; còn đứa con trai út béo phì thì chỉ làm mỗi một việc là đưa mắt ngờ nghệch nhìn hết người này sang người khác. Những đứa trẻ đáng thương, ra đời không phải vì tình yêu, cũng chẳng với sự trông đợi của người cha. Nhưng Fray không thể dối lòng rằng trong trái tim ông, chúng cũng chiếm một phần.
Nhận thấy sự băn khoăn của Fray, Leora lại lên tiếng tác động:
- Bọn trẻ lúc nào cũng nhớ anh, chúng cứ nhắc anh mãi, đặc biệt là Craan. Mọi người luôn dành sẵn một vị trí cho anh trong gia đình.
- Tôi sẽ không bao giờ bỏ rơi Jenny và con gái tôi chỉ để quay về căn nhà đó.
- Anh sẵn sang vứt bỏ mọi thứ, cả vợ con, gia đình chỉ vì ả đàn bà thấp kém đó thôi sao? Tỉnh táo lại đi Fray! Nếu anh muốn thì cũng có thể đưa cả hai mẹ con cô ta về cùng. Nhưng… anh có chắc đứa bé đó đúng là con của anh không?
Leora cao giọng và khi không kềm chế nữa, những từ cuối thoát ra khỏi miệng bà như những tiếng rít. Bà vừa nói vừa ném cho người mẹ một cái nhìn khinh bỉ và ghê tởm. Fray trợn mắt, gương mặt ông dần chuyển sang màu đỏ và méo đi vì tức giận. Ông gầm lên:
- CÂM MỒM!!! Jenny không phải loại phụ nữ lẳng lơ giảo hoạt như cô. Chính tôi mới là người phải nghi ngờ xem bọn chúng có phải là con tôi hay không. Cô nghĩ tôi không biết sao? Để có được gia tài và địa vị của tôi, cô đã không từ bất cứ một thủ đoạn nào, kể cả việc ăn nằm với những kẻ cô lợi dụng. Ngay cả Jenny cô cũng không tha, cô đã chia cắt tôi và cô ấy suốt mười năm trời. Bây giờ cô đã có tất cả những thứ cô muốn rồi, còn cần gì ở tôi nữa?
- Vẫn còn một thứ, đó là anh. Em cần anh, vì em yêu anh.
- YÊU ư? Cô cũng có thể nói được từ đó à? Hay đây chỉ là một nước bài mới của cô?
- Đừng mà Fray!! Em là vợ anh, chúng là con anh mà!
- Jenny và đứa bé này mới đúng là vợ con tôi!
- KHÔNG!!!
Leora gào lên nức nở. Trái tim bà như tan ra thành dòng nước mắt ròng rã trên đôi mắt đẹp. Những giọt nước mắt của tận cùng đau khổ. Vẻ kiêu ngạo và quý phái bỗng biến đi mất, chỉ còn lại một người đàn bà khóc lóc van xin tình yêu. Đây là cái giá bà phải trả ư? Cái giá của những thủ đoạn và lừa dối người đã tin tưởng bà với cả trái tim? Bà đã có thứ mà mình muốn, nhưng người bà muốn đã không bao giờ chấp nhận bà nữa. Người đó đã ruồng bỏ bà, như ruồng bỏ lòng tin tuyệt đối vào bà ngày trước. Ba năm xa cách không đủ để vơi đi oán hận mà dường như còn khiến nó sâu sắc hơn. Fray đã hận bà, người đã cướp đi những ngày hạnh phúc lẽ ra phải thuộc về ông.
Những đứa trẻ quây quanh mẹ nó, nửa lo lắng nửa sợ hãi trước nỗi tuyệt vọng của mẹ và cơn thịnh nộ của cha. Cả đứa bé sơ sinh cũng bị tác động bởi những cảm xúc mãnh liệt của người lớn mà khóc thét lên. Những điều đó khiến lòng Fray chùng lại, ông quay sang vỗ về đứa bé và người vợ đang run rẩy, hạ giọng:
- Về đi, tôi không muốn nhìn thấy cô nữa!
Liếc sang ba đứa trẻ với vẻ tội lỗi và tránh né, ông nói:
- Cha xin lỗi!
Trước sự cứng rắn vô tình của Fray, Leora không còn cách nào khác. Bà ôm con gái mình, thì thầm vào tai nó:
- Maryn, hãy nhớ điều này: đứa bé đó sẽ phải chịu tội thay cho cha mẹ nó. Ta thề.
Và, với tất cả lòng kiêu hãnh còn sót lại, Leora đứng lên, gạt lệ dẫn ba đứa con bỏ đi. Gia đình nhỏ của Fray từ đó được sống trong yên bình, tiếng cười không bao giờ ngớt ở ngôi nhà trắng và Fray hoàn toàn hài lòng với cuộc sống của mình.
Đến năm thứ tám, đứa trẻ sơ sinh đã trở thành một cô bé xinh xắn với mái tóc và đôi mắt đen thẳm, làn da trắng nõn như cánh hoa và đôi môi đỏ thắm như giọt máu tươi. Nhìn vào gương mặt ngời sáng của cô bé, bất cứ ai cũng sẽ hiểu rằng em đã được sống trong một tình yêu to lớn đến nhường nào. Cuộc sống cứ dần trôi qua trong êm đềm như thế, cho đến một ngày…
Hạnh phúc là một cái gì đó rất mong manh và yếu đuối, khi nó đã no đủ thì cũng là lúc nó chết đi. Nữ thần Bất hạnh chỉ cần chờ đợi để vung lên chiếc roi đầu tiên. Chiếc xe chở cả gia đình Fray rơi xuống vực thẳm vào một đêm không trăng, đen tối và lạnh lẽo. Trong cơn mê man, cô bé mơ hồ nhìn thấy một người cắp lấy em và kịp thời mang em ra trước khoảnh khắc chiếc xe chạm vào đá vỡ tan. Tỉnh lại trên bờ vực, em hoang mang sợ hãi khi bên cạnh mình không phải là cha mẹ mà là một kẻ lạ. Gương mặt đẹp trắng tái của kẻ đó nổi bật trên nền đen của bộ y phục dài và đôi cánh chim đen tuyền kì quặc. Hắn đang nhìn ngắm em với vẻ dè chừng. Dị dạng nhưng không đáng sợ, em dần bình tĩnh lại khi nhận ra hắn thực chỉ là một kẻ vô hại.
- Cha mẹ em đâu? – Em hỏi.
Hắn không trả lời mà hướng em nhìn xuống khe vực. Em bàng hoàng nhớ lại tai nạn kinh khủng. Em lắc đầu, nước mắt bắt đầu ứa ra, rồi em bất thần lao về phía vực thẳm. Hắn vội đưa tay giữ em lại, ôm chặc mặc cho em cố giãy giụa.
- Buông ra! – Em kêu lên.
Hắn không buông. Em cào mạnh khiến tay hắn hằn lên những vệt đỏ. Lúc này, hắn mới ghé sát tai em, thì thầm bằng một thứ tiếng như đã bị bỏ quên lâu ngày:
- Mẹ em đã đánh đổi linh hồn mình cho mạng sống của em với tôi, em định biến điều đó thành vô nghĩa ư? - Bất chợt giọng khàn khàn đó biến thành giọng nói dịu dàng của mẹ. - Một người lớn chết đi để một đứa trẻ có thể sống…
Em ngưng bặt, ngước lên nhìn hắn. Đó là những lời cuối cùng em nghe được trước khi được cứu. Em lại khóc, tấm tức vùi mặt vào người hắn. Hắn cũng để yên cho em khóc lóc, và ôm em khi em thiếp đi vì mệt mỏi.
- Anh là ai?
Em hỏi khi trời đã sáng và bóng người hiện ra xa xa dưới chân núi. Hắn vươn vai, giương cánh lên rũ mạnh cho những sợi lông vũ rụng rơi ra, trả lời:
- Một con quỷ.
- Ta còn gặp nhau nữa không?
- Nếu tôi và em còn sống.
Nói rồi hắn nhảy khỏi khe vực, lao vút xuống và mất hút vào bóng đêm bên dưới, vô tư mang theo cả trái tim cô bé. Em đứng lặng nhìn mãi xuống vực cho đến khi những người lớn tìm đến nơi, tự nhủ mình sẽ cố sống cho đến ngày còn gặp lại hắn.
Thế là, cô bé mồ côi được đưa về gia đình trước kia của Fray, được nhận nuôi như một đứa con rơi của người chủ gia đình. Leora và Maryn ngấm ngầm trút mối hận với người chồng, người cha lên em. Nhưng Craan, người con trai trưởng, anh trai của cô bé, lại dành cho em một tình cảm đăc biệt. Anh luôn quan tâm và bảo vệ em khỏi những cuộc trả thù của mẹ và em gái. Chỉ duy nhất Craan trong gia đình đó yêu thương em, và em cũng yêu Craan nhất trong những người thân của mình.
Thấm thoát tám năm nữa trôi qua. Cô bé trở thành một thiếu nữ xinh đẹp. Nàng vẫn yêu thương Craan với tình cảm của một người em gái nhưng đôi mắt anh nhìn nàng đã khác đi. Tình yếu vốn dĩ đã nảy sinh từ lâu, nay lại càng mạnh mẽ hơn theo những ngày tháng hai anh em quấn quýt bên nhau. Nàng càng trong sáng bao nhiêu thì Craan càng điên cuồng khổ sở với tình yêu của mình bấy nhiêu. Một buổi tối, khi hai người ngồi bên nhau như thường lệ, anh đã khóc và quỳ xuống trước nàng.
- May, anh yêu em. – Anh tự thú như một kẻ phạm tội.
- Em cũng yêu anh, anh trai. – Nàng từ tốn trả lời.
- Không phải với tình anh em! – Anh nấc lên.
- Nhưng chúng ta là anh em…
Nàng chưa nói dứt câu thì miệng nàng đã bị khóa chặc bởi đôi môi nóng bỏng của Craan… Chiếm đoạt… Đêm đó, tội lỗi đã diễn ra trong căn phòng nhỏ, với sự đau đớn tột cùng của cô gái và anh trai đã phát điên, với nụ cười độc ác thoả mãn và nước mắt vui sướng của những kẻ sống để báo thù. Craan tự sát, nàng bị đuổi khỏi gia đình, bị giam lỏng trong căn nhà trắng. Không còn ai bảo vệ nàng, nàng chỉ sống với một hy vọng duy nhất là được gặp lại kẻ cánh đen năm xưa… tình yêu thơ dại của nàng…
………………
………………………
- …nên khi nhìn thấy anh hôm đó, em biết rằng điều ước của mình đã trở thành sự thật.
…………………
Không từ nào có thể diễn tả nổi sự kinh ngạc của Mine. Từ câu chuyện của May và trong mớ kí ức hỗn độn của mình, hắn chộp được một mảnh về một ngày của hơn mười năm về trước. Lúc đó, hắn, kiệt sức và bị thương sau cuộc tấn công của hai con quỷ, đã bị ném vào một chiếc xe đang chạy bên bờ vực. Khi cùng chiếc xe rơi xuống, hắn đã nghe được lời cầu xin của một người phụ nữ, rằng bà sẵn sàng trả bất cứ cái giá nào để con mình có thể sống.
- Nếu tôi lấy linh hồn bà, tôi sẽ hồi phục và có thể cứu đứa bé. – Hắn đề nghị.
- Hãy lấy đi! Tôi sẽ chẳng cần nó nếu con tôi chết đi.
- Nhưng linh hồn bà sẽ không bao giờ luân hồi được nữa.
- Tôi bằng lòng. Một người lớn chết đi để một đứa trẻ có thể sống, không bao giờ là một cái giá quá đắt…
…Và hắn đã cứu nàng.
Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc nhất, là hắn đã không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ gặp lại cô bé năm xưa, càng không nghĩ rằng đối với nàng, hắn lại là lý do duy nhất để nàng sống trên đời.
=================