Khám phá
  • Bài viết của beach cho chủ đề The five rings
    FEMALE beach
    14/02/2008, 22:43
    #1

    THE FIVE RINGS

    Author: Beach/ this fic belong to me, myself and I (^_^).
    Rating: T

    Category: Fantasy, Supernatural.

    Status: ongoing.

    AN: Thật tình... thật tình vẫn chưa muốn post lên >_<, nhưng để thoát khỏi lời nguyền của số 3 nên đành...

    Warning: có lẽ sẽ rất lâu *n lần* mới ra được một chap >_<

    Summary:

    Cô bé, cô có biết mình là ai không?

    Nếu cô trả lời ta…

    Cô chỉ là một người bình thường nhất trong tất cả những người bình thường.

    Vậy thì… những giọt nước mắt thầm lặng giữa đêm dài bất tận…

    … thổn thức…

    Tự hỏi rằng…

    … mình là ai?…

    Đến từ đâu?

    .

    .

    .

    Cô bé, sớm thôi, cô sẽ thấy…

    Cô khát vọng thánh đường, cô khát thèm bóng tối…

    Trái tim cô chia thành hai nửa…

    Nửa thuộc loài người, nửa thuộc chúng ta…

    .

    .

    .

    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của beach cho chủ đề The five rings
    FEMALE beach
    14/02/2008, 22:44
    #2

    Chương 1. Viên đá và chiếc nhẫn.

    Một buổi sáng yên lành với trời xanh mây trắng và gió nhẹ. Không có gì khuấy động khung cảnh của một ngày như thế bằng hình ảnh một cậu bé 16 tuổi đang chạy. Cậu chạy rất nhanh, phóng qua cả hàng rào gửi xe và băng qua sân trường với vận tốc của một thành viên hạng nhất đội điền kinh. Mái tóc rối nùi cọ xát với không khí đập không thương tiếc lên gương mặt cậu và không ngừng che tầm nhìn của cậu bằng cách phủ kín hai cái tròng kính dày cộm. Vuốt mạnh cho đám tóc mái lật ra phía sau, cậu quay khắp mọi hướng mà cái đầu của cậu có thể quay được. Thật dễ dàng để tìm thấy người cậu cần tìm giữa cái sân trường vắng ngắt trong buổi sáng sớm này.

    - Lam, sao sáng nay đi một mình vậy?

    Cậu gọi với theo cái bóng nhỏ nhắn của cô bạn thân đang lướt dọc hành lang. Thở dốc, sau khi đã chạy thục mạng để rượt kịp cô bé thì giờ cậu chẳng còn hơi sức đâu để chạy nữa nên đành vừa gọi vừa lết theo. Chán, chạy thì nhanh nhưng cậu chẳng bao giờ có đủ sức để duy trì tốc độ.

    - Nè, đợi tôi với!

    Thoáng thấy cô bạn sắp rẽ vào cầu thang, cậu lại gọi lớn. Cái đầu tóc khô xơ xác đó tỏ ra không có vẻ gì là nghe được tiếng kêu thống thiết của cậu, vẫn xăm xăm bước đi. Chẳng có lý chút nào nếu không nghe tiếng kêu lớn như vậy giữa sân trường vắng tanh, nên cậu biết ngay là sáng nay tâm trạng cô bé không tốt, nếu không phải nói là tệ. Thôi vậy, để xem vô lớp rồi còn tránh cậu nữa được không?

    Trong lớp vẫn chưa có ai, và đúng như cậu đã đoán: Lam quay qua chào buổi sáng cậu bằng gương mặt của một con mèo ướt, ướt nhẹp. Đôi mắt to nâu đen sưng lên, đỏ hoe, gương mặt thanh thanh xụ xuống và khóe miệng sâu mím chặt. Có vẻ như cô đã khóc rất nhiều.

    - Chào, Khang.

    Cô bật ra, giọng nghẹt mũi rồi quay lại giấu mặt vào sau tấm màn màu xanh lơ. Chắc chắn là tối qua cô đã khóc đến khi thiếp đi vì mệt lả. Khang buông cặp xuống, tiến tới bên cửa sổ. Cậu đặt tay lên vai Lam, không nói một lời nào.

    Một lúc sau, Lam nắm tay Khang, nói khẽ:

    - Cám ơn.

    - Đỡ chưa?

    - Rồi.

    - Tốt!

    Tiếng bước chân bên ngoài kết thúc cuộc trò chuyện ngắn ngủi của hai người bạn. Sương lại phủ mờ đôi mắt của Khang và băng giá lại kéo về trên gương mặt Lam. Cả hai trở về chỗ, trở về với con người của họ ở trường.

    Một ngày học kết thúc như mọi ngày, bình thường và êm ả, với tiếng chuông reo vang và tiếng ồn ào dễ chịu từ hàng nghìn học sinh. Lam lầm lũi tách khỏi khung cảnh vui vẻ nhốn nháo đó, lặng lẽ kéo chiếc xe đạp cọc cạch ra khỏi nhà xe và về trước khi Khang kịp thoát khỏi vòng vây của những cô bạn gái xinh như mộng. Hôm nay cô muốn tránh mặt Khang, cô không muốn kéo cậu ấy vào đống rắc rối của mình, mặc cho cậu đã nói không biết bao nhiêu lần rằng cô gái duy nhất cậu quan tâm là cô.

    Bàn đạp xe nặng trịch, Lam chẳng muốn đạp chút nào, cũng chẳng muốn về nhà. Cô nhấp từng chút một, cốt chỉ để xe không bị lật, lòng vòng quanh mấy con đường hẻm vắng. Giữa trưa, trời nóng gay gắt. Tia nắng vàng khè của mặt trời tháng 5 thiêu đốt mái tóc vốn đã khô cứng còng và làn da màu mật ong của cô một cách không thương tiếc. Lam cũng chẳng quan tâm lắm, dù cô đang dần trở thành một thiếu nữ 16 tuổi, cái tuổi trăng tròn đẹp nhất của một người con gái. Mà cần gì phải quan tâm đến nó khi chả ai thèm quan tâm đến!

    Lại nghĩ đến Khang. Cậu là bạn từ nhỏ của Lam, có chuyện gì hai đứa cũng tâm sự cùng nhưng chuyện lần này lại khác, cô không thể chia sẻ với cậu được, tất cả chỉ vì… thôi, nhắc đến chỉ càng thêm tức, cô không muốn mình yếu đuối đến nỗi không có Khang thì không làm được gì. Đôi khi cũng nên giữ cho mình sự riêng tư.

    Mải suy nghĩ, Lam đã về đến nhà từ lúc nào. Cô lại đi đường tắt theo thói quen một cách vô thức. Cánh cổng cao với cái ổ khóa to tướng chứng tỏ không có ai bên trong. Cô thở phào, vậy có nghĩa là trưa nay cô lại ở nhà một mình, tự lo thân, không có ai quấy rầy hay khiến cô phải nhớ lại chuyện đáng ghét của ngày hôm qua. Thật là đáng mừng! Cô mở cổng, đẩy xe vào sân khóa lại rồi mở khóa cửa.

    Có cái gì đó không ổn.

    Lam, tay vẫn giữ chìa khóa vừa tra vào ổ và xoay một vòng, kéo nhẹ cửa.

    Cánh cửa chầm chậm rời khỏi vị trí. Lam gần như không suy nghĩ được. Trong nhà tối thui một cách bất bình thường giữa trưa, tối như thể mặt trời đã lặn mất tích ở hướng Tây rồi. Cô thở ra, tim đánh lô tô trong lồng ngực, lò dò bước qua ngạch cửa và đưa tay lần mò công tắc đèn. Đèn vừa bật, một cơn gió quái lạ bỗng từ trong nhà thổi ra, gần như cuốn Lam bay theo và lùa hết mọi ánh sáng trong nhà, biến mất tăm. Cô khụy xuống, tóc tai dựng đứng vì cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi cơn gió xuyên qua, phải, xuyên qua người, lướt qua từng thớ thịt, từng ngóc ngách trong cơ thể. Từng tế bào trong người cô đồng loạt rùng lên khiến toàn thân run lẩy bẩy. Mấy cái bóng đèn chớp tắt vài lần rồi cũng chịu sáng lên, bắn ra vài tia lấp lóa bao trùm toàn bộ ngôi nhà bằng ánh sáng trắng quen thuộc.

    Lam ngồi bệt dưới sàn, run rẩy. Tất cả xảy ra quá nhanh khiến cô không kịp phản ứng được gì ngoài việc ngồi đó mà tiêu hóa dần mọi chuyện. Được một lát thì trí óc cô bắt đầu theo kịp tiến độ. Ngước nhìn những vệt nắng xuyên qua những khe thông gió hắt lên sàn nhà, những bóng đèn sáng, những vật dụng nằm im thin thít ở chỗ của chúng, cô bỗng cảm thấy kì cục kinh khủng. Gió thổi mạnh như vậy, thiếu chút nữa đã hất cô văng ra ngoài, thì tại sao những vật dụng trong nhà, thậm chí cả tấm thảm trải sàn cô vừa ngồi lên, chẳng hề chuyển dịch? Còn bóng tối khi nãy nữa, biến mất như người ta vừa kéo một tấm màn đen phủ lên một cái hộp. Cái quái gì vừa mới xảy ra vậy? Đó là thực hay chỉ là do cô tưởng tượng ra? Cũng có thể lắm khi mà cô đã dành hầu hết thời gian ngủ tối qua cho việc khóc lóc một cách vô ích.

    Nghĩ mãi, rồi Lam cũng nhận ra mình vẫn đang ngồi trước cửa nhà như một con ngốc. Từ từ đúng lên, Lam nhanh chóng tự thuyết phục được mình rằng đó chỉ là ảo giác (dù cho ảo giác này hơi bị thật quá đáng, vì bằng chứng là cô vẫn còn nổi da gà). Cô khóa cửa, cất cặp và bỏ vào nhà tắm vì mồ hôi đã ra ướt đẫm cả người.

    Vò vò cái đầu ướt cho rối nùi lên, Lam khoan khoái ngồi bệt xuống ghế nệm, cái khăn lông còn vắt vẻo trên đầu. Chiếc áo thun dây khoe ra hai nốt ruồi đỏ ngay trên vị trí là động mạch cổ. Khang đã từng ví nó giống như vết cắn của một con ma cà rồng và thường vô tình (hay cố ý?) tỏ ra muốn được ghé răng vào so thử xem có đúng hay không. Lam hay đáp trả bằng một cái đánh nhẹ lên mặt và cậu cười xòa, nhưng đôi khi cô lại nhìn thấy một biểu hiện rất lạ vút nhanh qua mặt cậu nên dạo gần đây, cô không để lộ nó ra nữa. Cô có cảm giác không nên đùa với hai cái nốt ruồi đó nếu còn muốn giữ Khang là bạn.

    Đặt hộp kính sát tròng lên bàn và với lấy cái điều khiển tivi, Lam bấm nút bật đúng ngay chương trình phim Hàn Quốc. Cô thở ra một cái rồi chuyển kênh ngay. Tâm trạng đang không tốt mà còn phải chịu đựng mấy cái màn sướt mướt tình cảm ướt át sến đặc không thể tả &^$%*(xin lỗi những fan của phim Hàn Quốc!) này thì chỉ càng khiến mọi thứ thêm tồi tệ. Đài tiếp theo lại ngay chương trình thời sự, cô bấm nút chuyển không chút do dự.

    Nhưng, có hai từ đã kịp thoát ra, nó đập vào tai Lam và trí tò mò bắt cô phải chuyển trở lại. Cô nghĩ mình đã nghe được từ: “…hút máu…”.

    Đúng là Lam đã không nghe lầm, bởi hình ảnh được phát lên ngay sau đó là tử thi của một người đàn ông khá trẻ, trắng bệch như sáp. Người đó nằm trong một con hẻm vắng và khá nhỏ, tư thế nằm như đang ngủ. Điều khiến cô chú ý là khi camera lia tới cận cảnh tử thi, trên động mạch cổ của ông ta nổi rõ hai vết thương nhỏ, sâu hoắm nhưng không có vết máu nào chảy ra.

    “…Nạn nhân được tìm thấy vào lúc 5h35’ sáng ngày 17 tháng 5 năm 200X, tại đường ..., quận 3, TP.HCM…”

    Mắt Lam mở to, nhà cô và trường cô học đều ở quận 3.

    “… nạn nhân chết do bị mất máu, trên người không có bất kì vết thương nào ngoại trừ hai lỗ nhỏ trên cổ…”

    Bất giác, Lam đưa tay sờ lên cổ. Vị trí, độ lớn hai cái nốt ruồi của cô rất giống vết thương của nạn nhân.

    “… đây đã là vụ án thứ hai trong hai ngày…”

    Màn hình đột ngột chuyển sang cảnh mèo Tom đang cầm cây chổi rượt đập chuột Jerry với một điệu nhạc sôi động. Lam thảy cái điều khiển tivi lên ghế. Cô nhíu mày, ma cà rồng, ba từ đó nổi lên trong óc một cách tự nhiên.

    “Không, làm gì có ma cà rồng”, Lam tự trấn an mình mặc dù hình như cô đang dao động dữ dội. “Không, không, chắc chỉ là một tên giết người tâm thần bị ám ảnh bởi hình ảnh của ma cà rồng!”, cô gào lên trong đầu. Lam không phải là một người quá cực đoan, cô không thực sự tin hoàn toàn vào khoa học thực tế hay truyền thuyết giả tường, chỉ cần cho cô bằng chứng, chỉ cần được tận mắt nhìn thấy hay cảm nhận, và chỉ cần những cái đó đủ sức thuyết phục một kẻ cứng đầu như cô, cô sẽ tin ngay. Nhưng chuyện này, cô buộc phải tin rằng nó tuyệt đối không phải là điều cô đang nghĩ, bởi vì nếu nó là thật thì… liệu có liên quan gì tới ảo giác hồi nãy không?

    Quyết định không nghĩ tới nó nữa, Lam ép mình chú ý vào chương trình hoạt hình vừa chuyển sang phim Lilo & Stick: the movie. Năm phút sau, cô nằm ngủ gật trên ghế.

    - LAM!!!!!!!!!

    Tiếng kêu, tiếng thét thì đúng hơn, suýt nữa đã đẩy Lam té đập mặt xuống đất. Cô giật mình ngồi bật dậy, tim dộng thình thình, mặt mày nhăn nhó, đôi mắt lim dim ngó đại vô một chỗ nào đó. Màn hình tivi vẫn chiếu cảnh con bé Lilo và con thú cưng ngoài hành tinh Stick đang làm trò nhố nhăng. Tức mình, mới chợp mắt được một chút mà đã bị phá đám rồi!

    Nhưng Lam cũng nguôi xuống ngay vì cô nhận ra tiếng của Khang vừa cất lên lần nữa.

    - Lam à!

    - Ra liền!

    Cô hét lên trả lời và uể oải ngồi dậy. Cái khăn lông rớt xuống ghế trưng ra nguyên bộ tóc bù xù còn ướt chưa chải.

    - Trời, gì ghê vậy! – Khang trợn mắt dưới cặp kính to gần trọn gương mặt. – Không nhờ cái áo thì tôi cũng không nghĩ Lam là con gái đâu.

    - Khang kiếm tôi chỉ để nói vậy thôi hả? – Lam hỏi cộc, nhưng trong lòng lại có chút vui vui.

    - Không, chỉ là bộc lộ chút cảm xúc thôi. Lam ăn chưa?

    Cô nhún vai.

    - Biết ngay mà! Tôi mua cơm cho nè, ăn không?

    Gật đầu hăm hở.

    - Vậy thì cầm lấy, tôi về.

    - Khoan! Vô chơi chút không? Mọi người đi hết trơn, chán quá!

    Lam bật ra trước khi cô kịp suy nghĩ xem mình vừa nói cái gì rồi đỏ mặt. Dù Khang là bạn từ nhỏ, dù nhà hai đứa nằm sát bên nhau, nhưng mời kiểu này giống như…

    - Thật ra là… - Cô cúi mặt, bắt đầu cà lăm. - … à… có chút chuyện kì… kì quái vừa xảy ra… ờ… nhưng cũng có… có thể là do tôi tưởng tượng……… mà… thôi không có gì!

    Cô cầm hộp cơm rồi lỉnh nhanh vô nhà, nhưng Khang đã kịp chặn tay ngang cửa.

    - Thực ra tôi cũng muốn vào thăm Lam một chút…

    - Vậy… à… - Lam bẽn lẽn. - … thì mời vào!

    - “Thanh kìu”!

    Khang cười. Cô bạn nhỏ của cậu tuy lạnh lùng nhưng cũng có những lúc đáng yêu ghê! Cậu nhón chân (vì hai người cao ngang nhau), vò cái đầu vốn đã rối nùi của Lam.

    - Trước khi ăn nhớ chải đầu nghen. Con gái con đứa gì mà…

    - Gì chứ! – Lam liếc xéo. – Tôi thích để vậy rồi sao?

    Có điều, mười phút sau khi Khang đã ngồi yên trên ghế, Lam xuất hiện với một mái tóc đã được chải tươm tất và một cái áo thun cổ lọ. Cô mở hộp cơm ra, gật gù:

    - Ừm, cá chiên à? Đúng là chỉ có Khang mới biết chính xác tôi thích ăn gì!

    Lam ngồi ăn ngon lành còn Khang thì ngồi kế bên nhìn, tay chống cằm che đi nụ cười nhẹ. Trong đầu cậu bỗng hiện lên hình ảnh của một con mèo đen đói meo có cặp mắt xếch đang ăn một cách “nhu mì”…

    - Nè, chuyện kì quái là chuyện gì? – Khang hỏi sau khi Lam đã dọn dẹp xong.

    - Hả… ừm! Thật ra là vầy nè………………………

    ………………………

    - ………… vậy đó!

    - Ờ, cứ cho là tôi đã hiểu đi. – Khang trầm ngâm. – Tối qua Lam ngủ có đủ giấc không?

    - Không. – Cô thở hắt ra. – Tối qua tôi kh… thức khuya quá.

    - Chứ không phải khóc suốt đêm hả?

    - Ừ… ! – Cô gật, và mở to mắt, vội bụm miệng. – Không!… thực ra thì… chút chút

    Lam xìu dần, không dám nhìn vào mắt Khang đang dõi theo từng cử chỉ của mình. Cô có thể nói dối tự nhiên không chớp mắt, chỉ trừ với Khang. Lam không bao giờ nói dối Khang, hay cô không thể nói dối Khang với ánh mắt như thế.

    - Hôm qua có chuyện gì? – Khang hỏi.

    - ………

    - Có liên quan tới anh Tuấn không?

    Lắc đầu.

    - Ba mẹ Lam?

    Gật.

    - Lam cãi nhau với ba mẹ?

    Lắc.

    - Ba mẹ Lam cãi nhau?

    Gật.

    - Rồi, hiểu rồi! Nhức đầu không?

    - Nhức muốn chết đây nè!

    Khang bật cười, nụ cười nở tươi như ánh sáng ban mai. Lam nhìn Khang cười, bất thần ghé sát mặt cậu, đưa tay tháo cặp mắt kính và vuốt tóc cậu ra phía sau. Gương mặt thanh tú hiện ra với đường nét đẹp như tạc, cái mũi thanh, hốc mắt sâu, trông cậu còn đẹp hơn cả một cô gái. Nhưng Lam không để ý đến những chi tiết đó, cô chỉ thích nhìn một thứ duy nhất trên cậu: đôi mắt màu đen, thật sự đen kịt như bầu trời đêm. Khang hơi bất ngờ nhưng cũng để yên cho Lam nhìn mắt mình, đó là cách mà cô thường dùng để trả đũa cậu hay để… xả stress, bởi vì chỉ có những lúc này cậu mới được nhìn rõ đôi mắt thật của cô.

    Lam, màu xanh dương pha với chút màu lục úa tàn, cũng là màu của đôi con ngươi đang nhìn chằm chằm vào mắt cậu, trong veo như ngọc phỉ thúy, buồn man mác, đau thương…

    XOẢNG!

    Tiếng động vỡ vụn ngay trên đầu cả hai. Giật nảy mình, Lam và Khang đồng loạt ngước lên trần.

    - Cái gì vậy? – Khang hỏi.

    - Không biết! – Lam bực bội. – Chắc bọn nhóc ném gì đó làm vỡ kính cửa. Lên xem xem!

    Cả hai lò dò bước lên lầu. Tiếng vỡ phát ra từ căn phòng thờ. Lam khoanh tay, nhíu mày bực bội trước lỗ hổng ngay trên mặt cửa kính nứt nẻ. Trong phòng, nằm chỏng chơ trên sàn giữa những mảnh thủy tinh vỡ là một viên đá cỡ đầu ngón tay. Khang cúi xuống nhặt viên đá, hết ngó lên lỗ hổng lại nhìn xuống nó.

    - Có vẻ như viên đá này đã làm vỡ kính, nhưng tôi thắc mắc là đứa trẻ nào đủ mạnh để dùng nó ném thủng một lỗ gọn như vậy xuyên qua cửa kính dày ba li?

    - Ai biết! – Cô cầm viên đá, nhún vai. – Chắc thằng điên nào đó. Nhưng công nhận viên đá này đẹp thật!

    Lam mân mê nó giữa lòng bàn tay trái. Viên đá lạ lùng có hình dạng như một giọt nước mắt, sắc xanh rất giống màu của đôi mắt Lam. Màu xanh trong viên đá cuộn lại ở giữa, tạo thành một cái xoáy nhỏ. Lam bị hút vào cái xoáy đó, cô thấy nó chuyển động, ban đầu chỉ giống như một chút xao động khi giọt nước rơi xuống mặt hồ lặng, nhưng nó bắt đầu lan ra, xoay nhanh dần và trượt xuống một lỗ đen bên dưới. Lam như bị cuốn vào vóng xoáy mãnh liệt không thể thoát ra, nhưng trước khi cô rơi vào lỗ đen đang hút lấy cái xoáy thì nó bỗng nở rộng toang hoác. Trong khoảnh khắc, cô thấy mình trôi trong một vùng không gian đen tối, ánh sáng đỏ như máu từ bên dưới hắt lên, nóng hổi. Chợt, một điểm buốt lạnh nhói lên ngay giữa lòng bàn tay trái hút cô trở về với hiện thực. Cô kêu lên, vung mạnh tay khiến viên đá rơi xuống sàn.

    - Lạnh quá!

    Lam rùng mình. Cơn buốt giá truyền từ điểm lạnh lên dọc cánh tay và mất hút trên bả vai. Khang nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu, lại cúi nhặt viên đá.

    - Gì vậy?

    - Viên đá đó kì quá, tự dưng lạnh ngắc! Nó còn làm cho tôi thấy ảo giác nữa. – Lam nhăn mặt.

    - Lạnh gì đâu? – Khang ngạc nhiên. – Nó ấm mà.

    - Cái gì?!!!

    Lam chộp lấy viên đá. Đúng là nó ấm thật, ấm như đã được giữ trong tay khá lâu.

    Không hiểu nổi!

    Điều rõ ràng nhất về viên đá này là nó rất đẹp, rất mờ ám, và nó đã làm vỡ cửa kính nhà Lam.

    - Cái này… tính sao? – Khang hỏi.

    - Không biết, có điều chưa thể vứt nó đi được. Cần phải có bằng chứng. – Lam vừa nói vừa liếc về phía cái kính vỡ, ánh mắt đầy oán hận. - Chậc, biết nói thế nào với mẹ về cái cửa đây? – Cô than vãn. – Chẳng còn gì tồi tệ hơn nữa!

    Thực tế chứng minh rằng câu nói của Lam sai hoàn toàn: một cái gì đó, có lẽ là một con chuột, đã đẩy hũ cốt trên bàn thờ rớt xuống.

    XOẢNG!

    Nó vỡ. Vỡ nát. Hũ cốt sứ men xanh chỉ còn là những mảnh vỡ vô dụng. Một đống bột phơi ra, trắng hếu. Tro cốt của người chết.

    Nhưng nhiêu đó vẫn chưa đủ để Lam và Khang phải há hốc mồm và tròn mắt tối đa vì kinh hoàng bằng thứ vừa lòi ra dưới đống tro cốt: một chiếc nhẫn.

    ----------------------------

    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của beach cho chủ đề The five rings
    FEMALE beach
    05/06/2008, 17:44
    #3

    Chương 2: Kẻ lạ và lá thư.

    Bốn đôi mắt mở to, sững sờ nhìn đống tro cốt trắng hếu và chiếc nhẫn bị vùi mất một nửa vừa phơi mình dưới chân bàn thờ.

    Cả người Lam như rùng lên một cơn ớn lạnh, nỗi sợ hãi lẫn sự phấn khích không rõ nguyên nhân bỗng từ đâu kéo đến bủa vây. Trái tim yếu ớt đập dồn dập trong lồng ngực, cơn tê dại chạy khắp người Lam khi suy nghĩ cô chợt xuất hiện hai tiếng kêu gào: Một chỉ muốn quay lưng bỏ chạy mặc kệ mọi thứ, nhất là chiếc nhẫn kì lạ đó; và một buộc cô phải sở hữu nó bằng bất cứ giá nào. Lam ôm tay ngang người, cố kềm lại cơ thể đang run lên. Cúi đầu thật thấp để không bị ngất khi cơn hoa mắt ập đến, Lam thật sự chỉ muốn rời khỏi căn phòng này, càng nhanh càng tốt, vì một linh cảm rất xấu đang trỗi dậy và hành hạ cả tinh thần lẫn thể xác cô.

    Nhưng Khang, vì đứng trước nên không thấy những biểu hiện lạ lùng của Lam, đã tò mò bước tới nhặt chiếc nhẫn. Cậu ngắm nghía nó thật kĩ rồi đưa về phía Lam, háo hức:

    - Hình dạng của cái mặt nhẫn… Lam, sao vậy?

    Khang thốt lên, lúc này mới thấy cô bạn của mình đã gần như gục xuống sàn. Nhưng Lam chỉ lắc đầu, ngước lên gượng cười trấn an cậu:

    - Tôi không sao.

    - Thật không? Môi Lam tím ngắt rồi kìa! – Khang gặng hỏi.

    - Do thiếu máu thôi, chuyện thường ấy mà.

    Lam nói, cố ép cơ miệng phải co lên để tạo thành một nụ cười tươi nhất có thể. Khang hơi nhíu mày nhìn Lam một lúc rồi miễn cưỡng gật đầu, chìa chiếc nhẫn cho cô xem. Ruột gan Lam liền quặn lên một cái khi nhìn thấy khuôn mặt nhẫn trống rỗng hình giọt lệ, cô bất giác đưa mắt nhìn viên đá trên tay mình.

    - Lam có thấy viên đá đó khớp với mặt nhẫn không? – Khang hỏi.

    Khó nhọc gật đầu, Lam có thể nhận thấy mồ hôi lạnh đang từ từ trượt xuống trán và ướt đẫm sau lưng.

    - Cho tôi mượn chút nha!

    Khang cầm viên đá, nhanh nhẹn đặt nó vào khuôn mặt nhẫn. Quả nhiên, nó vừa khít. Một cảm giác buồn nôn chợt trào lên họng Lam ngay khi viên đá đó vừa chạm vào chiếc nhẫn và Khang ấn được nó vào các mấu cố định. Giờ thì nó đã hoàn toàn dính cứng ở đó. Cậu giơ chiếc nhẫn đã hoàn thiện ra trước mặt cô, vui mừng như một đứa trẻ được quà.

    - Đẹp không?

    - Ừ, đẹp.

    Lam trả lời với một thoáng hoa mắt. Bấm mạnh vào bàn tay, cô tự khích mình dữ dội rằng phải ráng cầm cự cho đến lúc Khang về. Nhưng chẳng chút khó khăn để Khang nhận ra cơn khó chịu đang đeo bám bạn mình. Cậu nhíu mày, đặt tay lên trán Lam, dò hỏi:

    - Lam, không sao thật chứ? Tôi thấy Lam không ổn…

    - Đã bảo là không sao mà! Mượn nha! – Lam cố cãi bướng. Cô không muốn khiến Khang lo lắng nên vội nắm lấy chiếc nhẫn và đeo nó vào tay ngay trước cả khi kịp nhận ra mình vừa làm gì. – Không biết có vừa không nhỉ?

    Nụ cười chưa kịp nở đã tắt ngấm trên môi Lam. Cơn đau xé người cùng một màn đen chợt phủ trùm lên mắt và Lam chỉ kịp nghe loáng thoáng tiếng thét của Khang trước khi mất đi ý thức…

    ………

    - Khlavash…

    Có tiếng thì thầm mơ hồ từ xa.

    Lam nhìn quanh, và thấy mình đang đứng giữa một khoảng không giăng đầy sương mù trắng xóa.

    “Đây là đâu?”

    Cô nhanh chóng bỏ ý định tìm được câu trả lời khi chỉ thấy màu da mờ mờ của cánh tay đưa lên sát mắt. Thử bước tới một bước, có cái gì đó giống như hàng lớp cành cây khô chất đống dưới chân. Lam đi tới thêm một đoạn nữa, thấy đường càng ngày càng dốc lên. Ống chân Lam va vào một vật cản. Cô đứng lại, đưa tay lần mò. Hình như là một cành cây nhỏ. Lam lướt tay lên bề mặt khô đét xù xì của cành cây và đụng phải một chỗ rẽ nhánh.

    Gió lùa tới, mang theo một mùi sắt tanh nồng quấn quanh Lam và thốc lên dữ dội. Mọi thứ trên người Lam bị thổi bạt, đồng loạt muốn bứt khỏi để được cuốn theo cơn gió. Lam vội nắm lấy cành cây lúc nãy nhưng chỉ trong một đợt gió sau, cô đã bị hất tung.

    Bay như một con diều bị đứt dây, Lam nhắm tịt mắt phó thác cho số phận nhưng một cánh tay đã kịp tóm lấy cô ngay giữa lưng chừng trời. Vừa kịp nhận ra màu đen nhánh của mái tóc và thân thể người con trai đang ôm mình thì một tiếng rít đã vang lên sát bên tai Lam. Làn môi lạnh lẽo của người đó kề vào cổ, nơi động mạch đang đập dồn dập, và hai chiếc răng nanh cắm phập xuống. Lam có thể nghe được tiếng máu phụt ra, cảm nhận được cái lưỡi ướt chặn ngay miệng vết thương và cái miệng tham lam đang hút lấy dòng chất lỏng màu đỏ. Cảm giác đau trỗi dậy, rất thực khi cánh tay trái của cô như bị xé nát bởi một dòng chảy lạnh buốt kéo dài từ giữa lòng bàn tay lên đến bả vai. Lam vùng vẫy, đập tới tấp lên ngực người con trai kia để đẩy anh ra nhưng đôi tay như hai gọng kềm đó đã ghì chặt cô lại.

    - Buông ra!

    Lam cố hết sức gào lên và cào mạnh. Đôi cánh tay đột ngột rời khỏi người thả cô rơi tự do. Sương mù đã tan từ lúc nào, để lộ ra dưới mặt đất đang chờ đón cô là một cánh đồng đỏ, thây người chồng chất lên nhau, khô đét đến không thể nhận ra được là đàn ông hay phụ nữ, và tất thảy đều có một điểm chung: vẻ mặt kinh hoàng trong nỗi sợ hãi tột cùng trước cái chết. Một cơn ớn lạnh chạy khắp người Lam khi cô nhìn thấy thứ mà cô đã nghĩ là cành cây đó vốn là một cánh tay chết khô, giơ thẳng lên trời như để tóm lấy con mồi đang sa xuống.

    Nỗi sợ đã ùa tới, Lam vội đưa tay lên van nài người con trai đó cứu mình khỏi cánh đồng xác, nhưng anh ta chỉ lặng lẽ đứng giữa không trung, đôi mắt xanh thẳm ánh một nỗi buồn rầu. Đôi môi anh ta mấp máy những âm thanh trầm trầm êm ái và Lam vẫn rơi, máu chảy dài ướt đẫm cổ áo…

    - Khlavash…

    - Cứu tôi!

    -… tỉnh dậy đi, Khlavash…

    - Cứu…

    - Lam!

    Lam mở choàng mắt, hơi nhăn mặt vì cảm giác nhói đau trên cổ tại vị trí hai nốt ruồi nơi cô bị cắn. Thứ đầu tiên đập vào mắt Lam là gương mặt hoảng hốt của Khang. Cậu không ngừng lay vai cô:

    - Lam thấy trong người sao rồi? Khó chịu chỗ nào?

    - Chỗ Khang đang nắm. – Lam khẽ mỉm cười. Sự hiện diện của Khang khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hẳn và yên tâm rằng sự việc vừa rồi chỉ là một giấc mơ.

    Một cơn ác mộng quái dị và rất thực.

    Lam rướn người ngồi dậy. Khang vòng tay qua lưng Lam để đỡ cô và tiếp tục hỏi:

    - Sao rồi?

    - Hơi nhức đầu nhưng không sao.

    - Lại không sao! Không sao mà ngất xỉu hả? – Khang bỗng lớn tiếng khiến Lam giật nảy người. – Sao Lam không chịu nói gì với tôi hết, cứ giữ trong lòng mãi rồi… - Giọng cậu tắc nghẹn và Lam hiểu Khang đã lo sợ đến mức nào. Cô nắm tay Khang, người bạn luôn dịu dàng giờ đang nổi giận của mình, nhẹ nhàng nói bằng một giọng đầy ăn năn:

    - Xin lỗi, tại tôi thấy Khang đang vui…

    - Nhưng không quan trọng bằng sức khỏe của Lam.

    - Được rồi. – Lam gật đầu. – Lần sau tôi sẽ không như vậy nữa.

    - Nhớ đó! – Khang dịu giọng.

    - Ừ, hứa.

    Rồi nhớ tới nguyên nhân làm mình ngất, Lam đưa bàn tay trái lên. Chiếc nhẫn vẫn đang nằm trên ngón giữa, trông vô hại và hợp với bàn tay có các ngón mảnh mai của Lam một cách kì lạ. Lam ngán ngẩm tháo nó ra, cô không muốn dính dáng tới chiếc nhẫn lẫn viên đá chết toi này thêm một phút giây nào nữa.

    Không tháo được. Lam nhíu mày, cố sức kéo chiếc nhẫn. Vẫn không được. Lam lại kéo mạnh hơn nhưng chỉ khiến khớp xương thêm đau đớn và lớp da tay căng rát. Chiếc nhẫn đã bám chặt lấy ngón tay Lam.

    - Cái quái gì thế này? – Lam kêu lên. – Chiếc nhẫn… không tháo được!

    - Kì vậy? – Khang gãi đầu, cũng thử tháo tiếp nhưng chiếc nhẫn vẫn cứng đầu không rời. – Hay Lam đi rửa tay bằng xà phòng đi!

    Tạm bỏ đống lộn xộn, cả hai kéo xuống tầng dưới. Lam nóng nảy dốc ngược đầu chai xà phòng rửa chén lên ngón tay và nặn ra một đống chất keo màu hồng. Gặp nước, xà phòng trở thành một dung dịch bôi trơn tuyệt vời nhưng chiếc nhẫn chỉ nhích thêm được một chút, không ra vẫn hoàn không ra. Khang luống cuống trút thêm xà phòng nhưng vẫn vô hiệu. Cuối cùng, cậu đành đầu hàng:

    - Tháo không được đâu, hay Lam mang nó luôn đi!

    - Đùa à? – Lam gắt. – Cái thứ mờ ám này, ai mà thèm!

    - Chứ tính sao bây giờ?

    - Mai kiếm chỗ nào sửa nhẫn rồi nhờ người ta cắt bỏ.

    - Uổng quá! – Khang tiếc rẻ. – Tôi thấy Lam đeo nó đẹp lắm.

    - Gì chứ cái này không giỡn được, tôi phải vứt nó, càng xa càng tốt.

    - Chậc. – Khang nhún vai. – Nhưng mà có ổn không? Dù gì thì nó vẫn là vật của ông ngoại Lam.

    - Ờ ha! – Lam ngớ người. – Thôi, để tới lúc đó tính sau.

    Có tiếng xe của ba dừng lại trước cổng. Lam nhìn lên đồng hồ, đã gần năm giờ rưỡi rồi mà mẹ vẫn chưa về thì chỉ có kẹt công việc ở bệnh viện. Thôi, dù sao cũng đỡ phải “tâu” chuyện cái kính. Cô liền đẩy lưng Khang:

    - Ba tôi về rồi, Khang cũng nên về đi!

    - Ờ, vậy tôi về. Nếu có chuyện gì thì gọi cho tôi nha, đừng có gắng quá mà…

    - Biết rồi, bye bye.

    - Bye.

    Đợi Khang đi khuất khỏi nhà bếp, Lam cũng quay lưng bỏ lên lầu. Cô còn nghe loáng thoáng tiếng cười nói sảng khoái của ba với Khang từ ngoài cổng vọng vào trước khi cửa phòng đóng sầm. Nằm ngửa ra giường, Lam lại săm soi chiếc nhẫn: Màu bạc dìu dịu của vòng kim loại, màu xanh lam của viên đá, mặt nhẫn hình tròn với những hoa văn tinh xảo điêu khắc xung quanh và khuôn hình giọt lệ chính giữa giờ đã được lấp đầy. Dù Lam ghét nó nhưng cô không thể phủ nhận rằng chiếc nhẫn thật sự rất đẹp và rất hợp với màu mắt của cô. Lam rờ rẫm mặt nhẫn, lòng tự hỏi tại sao nó lại bị bỏ quên trong tro cốt của ông ngoại…

    Tro cốt? Lam bật dậy. Thôi rồi, cô đã quên bẵng việc đó. Mở cửa phòng, cô hét toáng lên:

    - Ba ơi, chuột làm đổ hũ cốt trên bàn thờ, cửa kính bị thủng!

    Rồi đóng cửa. Với ba thì chỉ cần thông báo ngắn gọn thế thôi, ông sẽ im lặng làm nốt phần còn lại không một lời tra hỏi. Ừ, ba luôn như vậy, có bao giờ quan tâm tới Lam đâu, cứ như thể dưới mắt ông, Lam không bao giờ tồn tại.

    Mặc kệ ba mình lục cục đi kiểm tra và dọn dẹp, Lam vẫn nằm yên, khóe mi ươn ướt.

    Một lát sau, tiếng cửa mở ra và tiếng xe của ba lại vang lên. Lam từ từ ngồi dậy, tay vén màn cửa nhìn xuống đường, thẫn thờ thấy đèn xe xa dần. Chắc ba đi đón đoàn khách du lịch mới tới. Lam tức tối kéo màn che kín khung cửa và tựa lưng vào tường. Nước mắt rơi, ấm ức. Đã gần năm năm rồi… Tại sao, anh hai? Tại sao anh bỏ đi đột ngột như vậy? Tại sao bỏ lại Lam trong căn nhà này? Tại sao… không mang Lam theo?

    Lau vội dòng nước mắt. Không được, đã bảo là không khóc nữa mà! Lam mở ngăn kéo tủ lấy ra một lá thư nhàu nát. Lá thư này đã được gửi thẳng tới trường Lam, có lẽ vì không muốn ba mẹ nhìn thấy, vào đúng ngày anh Lam ra đi. Những dòng chữ nghiêng nghiêng chỉ thông báo ngắn gọn rằng anh có việc quan trọng phải đi vắng rất lâu, rằng anh xin lỗi vì không nói trước cho Lam hay. Ngày hôm đó là ngày sinh nhật Lam. Thế giới của Lam đã sụp đổ khi anh ra đi và Lam tưởng như không bao giờ có thể cười được nữa suốt một quãng thời gian dài.

    Khang, Lam nắm chặt tay, giờ cô chỉ còn Khang. Cậu là người duy nhất mà khi gần gũi, cô có thể bộc lộ hết con người thật của mình. Đủ nhạy cảm để nhận biết những khác lạ trong cô, đủ quan tâm để tìm đến những khi cô buồn, và đủ tế nhị để không chạm vào vết thương lòng. Cô yêu Khang, không phải bằng tình cảm nam nữ mà quan trọng hơn rất nhiều. Khang là người mang lại cho cô nụ cười, là người mà cô không bao giờ muốn mất đi.

    Cẩn thận cất lá thư vào tủ, Lam lủi thủi xuống nhà khóa cửa. Hôm nay cô lại ở một mình.

    Chuẩn bị bài tập cho ngày mai xong, Lam nằm xuống giường, mắt không rời ngón giữa của bàn tay trái. Cô không biết rằng càng lúc mình càng bị chiếc nhẫn thu hút và ý nghĩ cắt bỏ nó đã bay biến đâu mất. Miết tay lên những hoa văn, Lam nheo mắt nhìn nó, từ miệng cô bỗng bật ra những từ kì lạ:

    - Eis Khlavash senhic mara.

    Đưa tay chặn môi, Lam thắc mắc không hiểu mình vừa nói cái gì. Chắc do mình nghĩ ngợi nhiều quá, cô tự nhủ và đưa tay tắt đèn. Trôi giữa dòng ý nghĩ sẽ hỏi mẹ về chiếc nhẫn và ông ngoại, Lam chìm dần vào giấc ngủ.

    Tối đó, Lam mơ một giấc mơ lạ.

    Cô đang ngồi trong phòng thì chợt có những âm thanh khô khan vọng vào.

    Cộc! Cộc! Dường như ai đang gõ lên mặt kính.

    Lam kéo màn, thấy có bóng người thấp thoáng bên ngoài cửa sổ. Người đó ra hiệu bảo mở cửa. Lam, với gương mặt đông cứng vô cảm, ngoan ngoãn làm theo không chút ngạc nhiên hay nghi ngờ. Nhưng khi chốt khóa vừa bật thì một cơn lạnh buốt chợt nhói lên trên ngón tay của Lam, nó khiến cả người cô tê liệt và rơi phịch xuống giường. Từ chiếc nhẫn, một luồng ánh sáng màu xanh biếc bắn ra, xuyên qua kính đâm thẳng vào người bên ngoài. Những tiếng rít chói tai xộc thẳng vào đầu Lam những ngôn ngữ lạ lùng trong khi thân thể người đó dần tan đi:

    - … Vash…

    - Taras tes!

    Là giọng nói của người con trai trong cơn ác mộng. Lam bần thần nhìn anh ta hiện hình giữa không trung. Trên gương mặt đẹp mê hoặc ẩn dưới mái tóc đen bù xù, đôi mắt xanh của anh ta nhìn Lam lạnh lùng. Tay anh ta đưa tới đặt lên trán Lam, miệng lẩm bẩm thứ ngôn ngữ lạ đó và không biết bằng cách nào, Lam bỗng hiểu rõ anh ta nói những gì:

    - Eis Khlavash senhic mara, giao ước đã được thành lập! Hỡi Khlavash, hãy cùng ta quay về!

    Chớp mắt, cảnh vật xung quanh Lam vụt biến đổi. Căn phòng biến mất và Lam thấy mình rơi xuống một vùng đất lạ, xuyên qua hàng loạt những hình ảnh của các tòa thành bằng đá, những cánh rừng rậm âm u, cả những dòng sông đỏ rực màu máu. Xa xa, những chấm đen sải dài đôi cánh dơi bay lượn giữa bầu trời hoàng hôn không một tia nắng…

    Tít… tít tít… tít tít tít tít…!!!!!

    Căn phòng quen thuộc đập vào mắt Lam với ánh sáng của một ngày mới. Lam với tay tắt chuông đồng hồ, toàn thân như không còn chút sức lực. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ có vẻ chói chang hơn bình thường. Lam che mắt và uể oải ngồi dậy, cố thoát ra khỏi cái ý nghĩa chỉ muốn cuộn người trở lại trong đống chăn nệm quyến rũ để lảo đảo bước vào phòng tắm. Đứng đánh răng trong mơ màng, suýt chút nữa Lam đã ngủ gục ngay trên bồn rửa mặt. Sao cứ thấy mệt mỏi quá! Lam vốc nước tới tấp để xua đi cơn buồn ngủ. Cô vùi mặt vào lớp lông mềm mại của chiếc khăn, cảm thấy không muốn dứt khỏi nó chút nào.

    Chậm chạp thay đồ, ngón tay giữa của Lam bị vướng vào lớp vải khiến nó bung lên một hàng chỉ. Lam liếc chiếc nhẫn thủ phạm vẫn còn chễm chệ trên tay mình, bỗng thấy nó ở đã đó là một lẽ đương nhiên. Giờ thì Lam mệt tới nổi chẳng còn tâm trí để quan tâm tới nó nữa. Thở dài, Lam lờ tịt nó đi và tròng vào người bộ áo dài vướng víu.

    Bước qua phòng khách, Lam giật mình khi nhìn thấy mẹ đang nằm xoài trên ghế ngủ say sưa. Áo ngoài chưa cởi, cả giày cũng vậy, thậm chí còn chưa kịp rửa hết phấn son trên mặt. Chắc hôm qua có ca cấp cứu, mà có lẽ không phải chỉ một ca.

    Lam lặng lẽ quay trở vào phòng lấy ra một cái chăn đắp lên và nhẹ nhàng cởi giày cho mẹ. Xong, Lam dắt xe đạp, cẩn thận khóa kín cửa trước khi đi học.

    - Lam!

    Cậu bạn đang ngồi trên xe đạp đứng ở đầu đường nhác thấy Lam liền gọi nhiệt tình. Chào cô bằng nụ cười ấm áp hơn cả tia nắng, Khang chạy tới bên cô:

    - Nè, sao rồi?

    - Sao cái gì? – Lam nói.

    - Sao ỉu xìu vậy? Lam còn mệt hả? – Khang hỏi ngay. Lam liền ra vẻ tươi tỉnh, cao giọng nói lại:

    - Khỏe như voi! Khang muốn hỏi gì?

    - Thì… chiếc nhẫn đó…

    - Rồi, hiểu!

    Lam đưa tay lên. Khang thích thú nắm tay cô để ngắm nghía chiếc nhẫn. Đúng là Khang rất thích nó. Cô ít khi nào thấy bạn mình tỏ ra hứng thú với một món đồ nào nhiều như vậy. Cười nhẹ, có lẽ sau khi thoát khỏi nó, Lam nên tặng nó cho Khang.

    - Lam nè, lớp mình sắp đi cắm trại đó.

    Khang nói khi hai đứa đạp xe song song cùng tới trường như thường lệ. Lam ừ hử hờ hững không quan tâm lắm, dù sao thì cô cũng chả có hứng thú gì với mấy hoạt động của trường lớp tổ chức, cứ an phận học hết cấp ba đã, sau đó tốt nghiệp, thi vào đại học. Rồi học hết đại học, Lam sẽ tìm việc làm, dọn ra riêng và kết hôn, sinh con… Cuối cùng là chết trước ông chồng của mình khi cả hai đã sống quá tuổi tám mươi.

    - Lam có đi không?

    - Chưa biết.

    Liếc qua Khang. Cậu bạn hàng xóm ngày nào giờ đã lớn và chững chạc hơn rất nhiều, tuy hiện giờ cả hai cao bằng nhau nhưng tương lai chắc chắn Khang sẽ cao hơn, con trai mà. Khang cũng đã từng nghe cô thổ lộ về cái tương lai đã được định trước của mình, cậu chỉ cười phì và thường bông đùa hỏi rằng, Lam sẽ kết hôn với ai. Không bao giờ Lam nói ra nhưng hình như Khang đã biết câu trả lời.

    Không biết đến bao giờ thì dự định mới thành sự thật nhỉ?

    Dù sao thì đó cũng là chuyện của tương lai, cả hai sẽ còn rất nhiều thời gian.

    - Đi nha!

    Khang hướng cả gương mặt mình vào Lam mà nài nỉ sau khi đã gửi xe xong. Lam giật mình, vội bước nhanh qua cậu. Cô ghét cái cách Khang làm nũng với cô như vậy, vì chẳng bao giờ cô có thể từ chối cậu với biểu hiện đó được cả.

    - Đi đi mà!

    - Để tôi suy nghĩ…

    - Lam bỏ tôi, để tôi đi một mình à? Lam hết thích tôi rồi?

    - … không… không đâu…

    - Vậy thì đi đi, đi với tôi đi!!!!

    - …

    - Lam àaaa!!!!!!!

    Đầu hàng. Những gì Lam có thể làm là gật đầu một cách vô thức trước đôi mắt nai tơ mở to long lanh của cậu bạn và cảm thấy mặt mình nóng bừng. Khang nắm tay Lam, nhảy cẫng lên như một đứa trẻ ngay trước sân trường bất chấp ánh mắt soi mói của các bạn xung quanh. Cô vội tách xa Khang. Dù sao thì trong mắt mọi người, Lam và Khang là một sự kết hợp sai lầm. Khang học khá tốt, tuy luôn tỏ ra lãnh đạm với bất cứ bạn nữ nào ngoài Lam nhưng nhờ tính tốt bụng và vẻ ngoài nổi bật mà trở thành tâm điểm của mọi người. Còn Lam, cô học nhỉnh hơn Khang một chút, lạnh lùng hơn nhiều và luôn tỏ ra khó gần nên với các bạn, Lam đã trở thành một cái bóng cô độc tự lúc nào. Trong lớp, gần như chỉ còn mình Khang là trò chuyện với Lam, và mối quan hệ thanh mai trúc mã của hai người đã khiến các nữ sinh khác gạnh tị với cô thấy rõ.

    Lam cười khẽ. Phải rồi, Khang chỉ là của cô thôi.

    Lơ đễnh đưa mắt sang chỗ Khang ngồi, Lam phát hiện cậu cũng không tập trung vào bài giảng mà đang nhìn cô chằm chằm. Thấy Lam nhìn mình, Khang đưa tay vẫy và mỉm cười ngây ngô. Lam quay đi, cúi xuống trang giấy trống hoác, thấy vui vui trong lòng.

    Nắng bên ngoài hắt qua cửa sổ. Nóng quá! Lam với tay kéo rèm che nhưng khi tay cô vừa đưa lên cao, cơn mệt mỏi tưởng như đã qua bất chợt ập tới. Trước mắt Lam bỗng hoa lên, cổ họng nóng như có lửa đốt. Một tràng âm thanh cao vút như tiếng rít của hàng vạn con dơi chụp lấy hai tai Lam, và cô thấy toàn thân mình nhẹ hẫng trước khi có một màn trắng phủ xuống tâm trí.

    Khát!

    Lam muốn gào lên.

    Khát quá!

    Lam chưa bao giờ khát như lúc này, như thể đã mấy năm rồi không đụng đến một giọt nước, mỗi phút giây chịu đựng là một địa ngục khổ sở đối với cô. Cát dưới chân Lam nóng bỏng, nó thiêu đốt hai bàn chân phồng rộp đáng thương của Lam và càng khiến cơn khát của cô kinh khủng hơn. Cổ Lam khô ran, bỏng rát sau từng hơi thở khò khè, việc hô hấp đối với Lam bây giờ còn khó khăn hơn cả việc phải tìm đường thoát khỏi sa mạc. Cả người Lam sốt hầm hập, mắt mờ căm, tay chân bủn rủn không lết nổi nhưng cô vẫn phải cố gắng bước đi bởi cô biết, dừng lại là chết. Đàn kền kền đang lượn lờ xung quanh, đôi mắt ti hí nhìn cô thèm thuồng và kiên nhẫn chờ con mồi gục ngã. Lam vẫn cố bước, càng lúc càng kiệt sức. Những tiếng kêu quàng quạc chói tai, tiếng lướt gió rợn người và những đôi cánh đen đúa ngày càng nhiều.

    Vấp phải một cái sọ rỗng, Lam ngã. Bờ cát mịn đón Lam bằng cái nóng cháy da. Không được, phải đứng dậy ngay! Lam chống tay đỡ người. Lại ngã.

    Nằm thõng thượt trên cát, Lam muốn khóc nhưng cả nước mắt cũng chẳng còn để chảy ra.

    Lam sắp chết ư?

    Chết vì khát, chết trong khổ sở và cô đơn?

    Anh ơi… Khang…

    Một con kền kền sà xuống gần, háo hức chờ đợi được thưởng thức miếng thịt đầu tiên. Lam quơ tay đuổi nó nhưng không đủ sức. Mi mắt nặng trĩu. Lam muốn ngủ. Ừ, chỉ ngủ một chút thôi, rồi Lam sẽ dậy ngay khi khỏe lại ấy mà. Chỉ một chút thôi…

    - Nếu ngủ, cô sẽ không dậy được nữa.

    Tiếng nói quen thuộc cùng dòng chất lỏng nóng hổi tưới khắp người Lam vực cô dậy từ cơn mê man. Lam mở mắt, thoáng thấy một bóng người nấp trong chiếc áo choàng thật dày đang đứng trước cô và cô biết đó là ai. Từng giọt, từng giọt chất lỏng nhỏ đều đều cạnh chân anh ta. Lam ngửi thấy một mùi đậm đà từ thứ chất lỏng màu đỏ kia và từng phần trong cơ thể cô như gào thét muốn được uống nó ngay lập tức. Lam há miệng, nhưng đã quá yếu để cử động.

    - Này, cô còn sống đấy chứ?

    Anh ta cúi xuống, giữ mặt Lam bằng bàn tay to lớn và quan sát thật kĩ. Rồi một cảm giác chạm nhẹ trên môi dịu dàng mang theo dòng chất lỏng tràn vào miệng. Chậm chạp, cô uống thứ chất lỏng đó, tận hưởng cảm giác khi cơn khát được thỏa mãn dần. Đúng là nó! Lam đã cần nó từ rất lâu…

    …nguồn sống màu đỏ… mặn mà…

    Lam rướn lên, ép chặt môi mình lên nơi thứ chất lỏng đỏ đang tuôn chảy và tham lam tìm kiếm nhiều hơn nữa. Nhưng một bàn tay đã đẩy Lam ra. Cô thở dốc, cố cử động vươn tới nguồn sống. Lại bàn tay đó luồn ra sau gáy Lam, kéo cô đến gần một nơi khác. Mùi thơm dậy lên, còn tuyệt hảo hơn so với thứ cô vừa được cho uống. Lam ngửi trong cơn điên dại của thèm khát, liếm lên bề mặt ngăn cách giữa cô và nó và chỉ muốn cắn nát bề mặt ấy ra để được uống. Anh ta ấn đầu Lam sát hơn vào bề mặt, tay kia luồn qua eo giữ người cô. Tiếng nói trầm trầm nhẹ nhàng chảy vào tai:

    - Hãy để dòng máu ấy thức tỉnh! Uống đi!

    Uống đi!

    Uống đi!

    Uống đi, Lam!

    Cắn thủng bề mặt để nguồn sống phun ra, chảy vào miệng.

    Uống đi, để được sống!

    Lạnh!

    Dòng nước như thác lũ đổ xuống cả hai, cuốn phăng Lam khỏi anh ta và mang cô đi xa dần vào một màn đêm lấp lánh những đốm sáng đủ màu. Cô vùng vẫy yếu ớt muốn tìm lại nguồn sống, mũi hít ngửi để lần dò theo mùi vị. Cô muốn uống, phát điên lên vì bị ngăn cản không được uống. Cô phải tìm cho ra nguồn sống đó…

    - Lam…

    Giọng nói ân cần văng vẳng truyền tới từ giữa không gian. Hơi ấm đáp xuống bàn tay, lan dần lên tim và len lỏi vào trí óc đánh thức Lam từ cơn khát. Dễ chịu quá! Cô bừng tỉnh, môi bật ra một tiếng gọi:

    - Khang!

    Phải rồi, là Khang.

    Hình ảnh trần nhà màu trắng phủ ngập xuống mắt Lam. Cô hơi cử động bàn tay, phát hiện nó đang nằm gọn trong một bàn tay khác rất ấm. Cô quay sang, bắt gặp Khang đang ngồi bên cạnh, nửa thân trên nằm dài trên giường ngủ say sưa nhưng vẫn không buông bàn tay nhỏ nhắn đang nắm chặt.

    Nghe tiếng gọi, Khang dụi mắt nhìn cô bạn của mình, mỉm cười:

    - Chịu dậy rồi hả? Tôi cũng đang định gọi xe cấp cứu nè.

    Nụ cười thật là có sức truyền nhiễm, bằng chứng là nó vừa từ Khang bay sang đậu lên môi Lam. Cô trả lời, cảm thấy bình an ngập tràn:

    - Ừ.

    Ngồi dậy vươn vai, Khang đưa một gói thuốc màu đỏ và ly nước cho Lam:

    - Nè, cô đưa đó, dặn chừng nào dậy thì uống viên này, còn mấy viên này thì ăn cơm xong hãy uống.

    - Cô đâu? Khang không lên lớp học hả? – Lam vừa hỏi vừa nhận từ tay Khang, ngán ngẩm nhìn viên thuốc.

    - Đi ra ngoài có chút chuyện rồi nên dặn tôi ở lại trông Lam.

    - Vậy à?

    Lam nói, và nhắm mắt cố nuốt viên thuốc. Lam ghét uống thuốc lắm, nhưng vì cơ thể yếu ớt này mà Lam cứ phải nốc chúng mãi. Đợi Lam uống xong, Khang mới đặt một lá thư lên tay cô, nhẹ giọng:

    - Của Lam.

    - Đây là…

    - Nó được gửi đến sáng nay, ở hộp thư của trường.

    Mở to mắt, Lam nhìn phong thư không đề tên người gửi, phần người nhận cũng chỉ ghi vẻn vẹn tên Lam và lớp. Tim Lam như muốn ngừng đập khi cô nhận ra nét chữ nghiêng nghiêng thân quen đó.

    ===========

    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của beach cho chủ đề The five rings
    FEMALE beach
    21/02/2009, 02:32
    #4

    Chương 3: Đêm trại và quà

    Nắng chiều oi ả xuyên qua kẽ lá và hàng dây điện dày đặc, tô lên mặt đường xám nhựa lồi lõm thành những sợi dây dài đính đầy vết loang. Lô cốt dựng thành một khối dài lấn nửa làn đường, kéo đến hai cái ngã tư khiến xe cộ dồn ứ. Đường trưa đục ngầu trong khói bụi và những tiếng còi inh ỏi.


    Khang đạp bàn đạp, di chuyển chiếc xe trên làn đường còn nguyên vẹn một cách cẩn thận. Cậu tránh những con đường đang sửa, leo hết vào hẻm này đến hẻm khác tránh các vụ kẹt. Lam mệt mỏi dựa hẳn đầu vào lưng Khang, tay vòng qua eo cậu hơi thõng xuống như sắp rớt bất cứ lúc nào, chiếc mũ lưỡi trai sùm sụp che gần hết khuôn mặt đã tái mét. Những tiếng thở nhè nhẹ phả vào lưng Khang từng hơi càng khiến trong lòng cậu như có một đàn kiến đang bò nhộn nhạo.


    Tên bạn đạp xe kè bên, nhìn cả hai mà khẽ thở dài.


    Cổng nhà vẫn khóa im ỉm. Dặn bạn chờ, Khang mở cửa và bế thốc Lam vào trong. Mọi thứ đã quá quen thuộc từ khi còn bé, Khang xăm xăm đưa Lam vào phòng, đặt cô lên giường rồi mở tủ lấy bộ quần áo mỏng. Lam đón nó, mắt nhìn vô hồn vào khoảng không, bàn tay vẫn không buông lá thư. Chiếc nhẫn hằn cứng vào ngón tay cô, khiến phần da thịt quanh đấy trắng xác ra. Khang nhíu mày, lồng ngực chợt nhói lên, bất giác nắm tay Lam.


    Một luồng khí lạnh lặng lẽ len vào tim. Khang giật mình như vừa tỉnh giấc. Mọi thứ tối sầm.


    Khang rơi vào một khoảng không trong bóng tối, hai tai ù đi và một màn sương như bủa vây đầu óc. Mọi thứ tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe thấy cả tiếng thở và tiếng tim đập. Mạch máu hai bên đầu nảy dồn, giục giã Khang mau tìm cách thoát khỏi trạng thái đờ đẫn. Khang quơ tay khắp xung quanh, chỉ một khoảng không. Cậu cất tiếng gọi, nhưng âm thanh phát ra lại không phải của một con người mà nghe như tiếng hú. Khang giật mình, gào lên. Tiếng gào trở thành như tiếng sói gọi đêm trăng, vừa phẫn nộ, vừa thê lương. Tiếng hú đó khiến tim Khang như muốn vỡ. Cậu hoảng hốt bụm miệng lại, nhưng tiếng hú ngày càng dữ dội hơn và giờ đã trở thành một tiếng rống, từ trong phổi luồn lách qua cuống họng rồi phóng vọt ra ngoài. Khang cảm thấy như đang bị thổi tung trong các cảm xúc mãnh liệt. Đau đớn. Cậu ôm đầu, gào thét.


    Lúc ấy, Khang không biết mình đang bị hút đi.


    Ban đầu chỉ là một lực hút nhỏ, nhưng sau đó lớn dần, nó lôi tuột Khang vào một lỗ hổng đen. Khi nỗi đau vơi đi cũng là lúc Khang thấy mình lao vút giữa những dãy bóng tối như các vệt đen vằn vện bị quét mạnh. Một thứ gì đó hiện ra, ngày càng rõ hơn. Rồi chỉ chớp mắt sau Khang thấy mình đứng bên cạnh giường, nắm tay một người. Vẫn bóng tối, vẫn lặng. Và bàn tay nhỏ nhắn, mềm oặt nằm gọn trong tay cậu.


    - Lar…


    Tiếng thì thầm, rồi thở hắt. Cả thế giới như sụp đổ dưới chân Khang. Cậu chồm tới, ôm ghì thân thể mỏng manh đó vào lòng sợ sẽ tan biến đi mất. Bàng hoàng, và gần như muốn phát điên…


    … Khang không thể tin rằng cô đã chết.


    Lam kêu khẽ.


    Khang vội giật lùi về sau. Ánh sáng tràn ngập trong căn phòng qua cửa sổ không buông rèm, phủ lên Lam nhợt nhạt một ít đỏ hồng trên gò má. Lam mở mắt tròn xoe nhìn Khang, ngỡ ngàng. Tay Khang vẫn đặt trên đôi vai cô nhưng cậu nắm chặt mãi không buông. Mắt cậu nhòe đi. Nhẹ nhõm.


    - Ưm… có chuyện gì vậy…?


    Lam rụt rè hỏi. Khang lắc đầu, cười và buông tay. Một thoáng rùng mình với ý nghĩ sẽ ra sao nếu ngày nào đó Lam không còn bên mình nữa, cậu bước gấp ra ngoài:


    - Lam nằm nghỉ cho thiệt khỏe đi! Giờ tôi tới trường học tiếp, có gì thì cứ gọi cho tôi nha, tôi sẽ về liền.


    - Hớ?… Ờ, được.


    Cánh cửa đóng nhẹ. Tiếng bước chân vội như đang chạy của Khang biến mất ở tầng dưới. Lam ghé sát cửa sổ, thấy Khang cẩn thận khóa cổng, nhìn lên vẫy tay với cô, dặn lại vài câu rồi mới chịu leo lên xe đạp để cậu bạn chở về trường. Cô mỉm cười.


    Chút ấm áp lan dần.


    Một tia sáng chói qua dãy dây điện hắt vào mắt Lam. Cô kéo rèm cửa che. Không biết vì sao, ánh sáng mặt trời khiến cô thấy khó chịu. Làn da cô rát râm ran vì phải phơi nắng quá nhiều suốt quãng đường về và mắt cô cũng trở nên nhạy cảm hơn, cứ chảy nước mắt mãi mỗi khi nhìn trực tiếp vào nắng. Có lẽ mắt bị gì đó và da bị dị ứng. Lam thở ra, nếu có thể như ngày xưa, mẹ sẽ chăm sóc Lam. Nhưng điều đó đã không còn từ lâu.


    Mọi thứ đã mất từ lâu lắm rồi… vì cô…


    Lam lắc đầu xua đi những suy nghĩ ấy. Cô thay đồ, nằm xuống giường và với lấy lá thư. Giọt nước mắt trượt xuống dù Lam có cố ngăn mình như thế nào. Bốn năm, chẳng thay đổi gì cả sau bốn năm! Lam ôm mặt, khóc nức nở:


    - Anh ơi…


    Bao kí ức ập về, khuôn mặt anh, bàn tay anh, nụ cười của anh,… nhưng thứ Lam nhớ rõ nhất, là đêm nhuộm đỏ và tấm lưng anh biến mất hút vào bóng tối cuối con đường bốn năm về trước…


    Khịt mũi, Lam vừa chùi vội dòng nước mắt vừa mở lá thư. Trên tờ giấy trắng tinh chỉ một dòng màu đen thật rõ:


    “Hẹn gặp em hôm trại. Anh”


    … và nước mắt, chẳng rõ vì đâu, lại rơi…



    Đêm ấy, giấc ngủ đã không đến.


    Căn nhà tối, chỉ loang loáng nổi lên vài khối cột và tường khi một chiếc xe nào đó vô tình chạy qua rọi đèn vào cửa sổ.


    Lam ngồi lặng trên trường kỷ, mắt ngó chăm chăm qua các chấn song thấp thoáng dưới rèm. Đã hơn nửa đêm mà Lam vẫn chưa thể ngủ, đầu óc cô tuy không tỉnh như sáo nhưng cũng để chìm ngập vào những kí ức buồn bã. Hình ảnh lũ lượt kéo về, cuộn tròn quanh đầu Lam với các vệt méo mó kéo dài, bật lên một màu đỏ thẫm trên nền đen cùng cực. Những tiếng la hét, chửi rủa, những vết sáng loang trên bề mặt kim loại… Và màu đỏ rơi…


    Lam kéo chân sát người, vòng tay ôm quanh cuộn nhỏ thân lại. Căn phòng khách mau chóng tiếp nhận một cử động khẽ, lại chìm vào sự tĩnh lặng vốn có.


    Tiếng xe dừng trước cửa. Rồi tiếng mở khóa lách cách, một bóng đen thất thểu bước vào nhà.


    - Mẹ!


    Cô gọi khẽ. Bóng người giật nảy, đưa tay bật đèn và nhìn xuống Lam với vẻ ngạc nhiên sửng sốt. Bóng đèn chớp tắt, sáng bừng giữa hành lang làm bật lên gương mặt Lam sau lưng tựa ghế ngồi với bóng đen hắt xuống hai mắt. Gương mặt người phụ nữ đứng tuổi hơi đanh lại, sau đó chuyển thành vẻ nghiêm khắc, bà hỏi, giọng hơi run:


    - Con làm gì ở đó vậy? Sao chưa đi ngủ? Ngày mai còn phải đi học nữa.


    - Mai là Chủ nhật, con được nghỉ. – Lam điềm tĩnh trả lời.


    - Vậy à? – Bà nói máy móc. Đặt chìa khóa lên đầu tủ, bà băng ngang phòng khách về phía buồng ngủ, gần như chạy, nói nhanh. – Nhưng con cũng nên đi ngủ đi, gần một giờ rồi!


    - Con muốn gặp mẹ.


    Bà dừng chân, quay sang Lam bằng một ánh mắt đầy nghi hoặc:


    - Chuyện gì?


    - Trường con sắp có hội trại nên tối thứ Năm tuần sau con không về. Có Khang đi chung nữa, bạn ấy rủ con.


    Tròng mắt Lam như sáng lên trong bóng tối và nó khiến người đối diện gợn cảm giác căng thẳng, nhưng bà gạt qua rất nhanh, cho rằng đó chỉ là sự tưởng tượng do tâm trí mệt mỏi. Bà quay đầu, thở ra:


    - Còn gì nữa?


    - Dạ không.


    - Vậy thì nhớ cẩn thận!


    Tiếng cửa phòng ngủ đóng sầm. Lam tụt xuống ghế, lại hướng ra ngoài song sắt. Lát sau, cô đứng lên, tắt đèn và trở về phòng. Đêm trôi trong êm ả.

    -------------

    Cuối cùng thì ngày cắm trại cũng đã đến, với sự mong chờ của Khang. Cậu thức thật sớm, từ 4h30 sáng, gọi điện thoại kêu cô bạn hàng xóm ham ngủ dậy xong mới đi đánh răng rửa mặt, rồi gọi thêm một lần nữa để chắc rằng Lam không còn nằm vùi trên giường giữa đống chăn nệm. 5h sáng, trước giờ khởi hành một tiếng, Khang đã ăn mặc chỉnh tề, lưng đeo balô đựng ít đồ đạc và dựng xe đạp đứng trước cửa nhà Lam, gọi điện thoại thúc giục cô bạn nhanh lên. 30’ sau, Lam vừa ngáp vừa lò dò bước ra khỏi nhà, đầu tóc còn rối xù, tay xách một balô đồ do Khang giúp chuẩn bị từ trưa ngày hôm qua. Lam leo lên xe, ngủ gật suốt đoạn đường đến trường và cắm luôn đầu trên vai Khang từ lúc mới lên xe buýt đến tận chỗ cắm trại. 8h sáng, đoàn đến nơi. Lam vươn vai, theo mọi người tràn xuống xe rồi nhanh chóng tìm một chỗ dựa. Khang phải lôi mãi cô mới chịu dừng việc ngồi tựa gốc dừa tìm giấc ngủ để đi với cậu thăm thú xung quanh bãi.


    - Bộ hôm qua không ngủ sao mà oải dữ vậy? – Khang hỏi.


    - Dạo này mất ngủ…


    Khang nhăn mặt nhìn Lam ngáp một cái rõ dài. Không khí lành lạnh buổi sớm giờ đã được ánh mặt trời sưởi ấm, tăng thêm năng lượng cho những học sinh trẻ tuổi chạy nhảy chơi đùa khắp nơi. Bãi cỏ xanh mướt, hàng dừa mọc đều ran, có cả bãi chuối lùn với những buồng trái còn xanh nõn; một con lạch lượn quanh khu đất dành cho người cắm trại, chia cắt rõ ràng ranh giới với vài căn nhà lá của người dân đúng kiểu truyền thống.


    Lều trại được bung ra, mọi người xúm vào làm. Nhóm con trai đứng khoanh tay bên đống cây, xoa cằm vừa suy nghĩ vừa bàn bạc cách dựng. Nhóm con gái ríu rít xếp balô cặp táp thành một đống, ngồi quây quần tám với nhau. Rồi mọi thứ cũng vào trật tự, cái lều đầu tiên đã được dựng xong, trông ẩu không thể tả chỉ với hai cây chống hai đầu và bốn sợi dây cột bốn góc lều vào cọc cắm. Mọi người lùa đồ đạc vào lều, ngồi nghỉ mệt, uống nước tán chuyện sau đó tỏa ra chuẩn bị bữa ăn. Và một khoảng lặng giữa trưa hè nắng gắt trôi qua.


    Lam ngồi dựa vào Khang dưới gốc dừa kín đáo, có trải thêm vài tàu lá lót ở dưới để tránh kiến lửa hay bất cứ con gì có thể đốt được sống trong đất. Một mảnh khăn ướt đắp ngang mắt Lam, cô đã hết gà gật và bắt đầu chuyển sang trạng thái xây xẩm do say nắng. Khang giữ Lam tựa lên vai và ngực mình, mắt nhìn qua hướng ngược lại, hỏi nhỏ:


    - Nè, sao rồi?


    - Còn sống… - Có tiếng đáp ỉu xìu.


    - Yếu vậy còn ráng đi!


    - Chứ ai rủ người ta đi cho bằng được hử?


    - Ầy… Thì… thôi, xin lỗi…


    Lam khẽ cựa quậy, kéo cái khăn ra khỏi mặt:


    - Biết lỗi thì đi mua cái gì cho người ta uống đi, khát quá!


    - OK, đợi chút!


    Khang nhe răng cười, nhẹ nhàng rút tay về, nháy mắt với cô rồi đứng lên chạy về phía khu cắm trại. Quanh đó có mấy nhà dân bán đủ thứ thức ăn. Dịch vụ du lịch mà, chuẩn bị đến từng món tráng miệng luôn!


    Có tiếng người lao xao. Lam thờ ơ quay lại nhìn. Ba cô gái xinh xắn tiến đến gần, Lam nhận ra một trong số đó là người thường bám theo Khang, và không nhìn thấy Lam, họ ngồi ngay gốc dừa phía sau chỗ hai người. Vừa yên vị thì tiếng trò chuyện đã dậy lên huyên náo khắp một góc.


    - Nè!!! – Giọng của cô gái đeo Khang kéo dài. – Mấy người nói coi sao Khang không thèm để ý tới tui vậy?


    - Đầu óc? – Giọng nữ hơi trầm đáp lại và ngay sau đó là khoảng không im lìm. Một cái lườm?


    - Chậc, bà hỏi câu này hoài không chán hả? – Một giọng khác, nhẹ hơn, đáp lại với vẻ ngao  ngán. – Tại Khang có người khác rồi.


    - Con nhỏ Lục bạn từ bé chứ gì?


    - Là Lam mà.


    - Lam hay Lục thì khác nhau bao nhiêu đâu! – Cô ta gắt. – Con nhỏ đó có cái gì hay mà Khang thích chứ?


    - Học giỏi hơn bà? Thông minh hơn bà?


    Lại một khoảng lặng.


    - Hừ, con nhỏ đó nhìn như con ma! Đầu tóc rũ rượi, da thì đen nhẻm, đã vậy còn lúc nào cũng im ỉm không bao giờ nói quá ba câu, mắt thì cứ như soi vào ruột gan người ta ấy. Nhiều lúc nhìn nó mà tui thấy rùng mình. Đúng là đồ đồng bóng!


    - Bà có hiểu “đồng bóng” là gì không đó? – Giọng nữ trầm hỏi, có vẻ hơi châm chọc.


    - Là mấy cái đồ khác người quái dị! – Cô ta gắt lên. – Bà đang ủng hộ tui hay ủng hộ nó vậy hả?


    - Chậc, Ngọc à, bình tĩnh chút đi! – Giọng nữ nhỏ nhẹ can. – Con Hữu nó nghĩ sao nói vậy thôi mà.


    - Bà…


    Lam cười thầm, kiểu cười nhạo xen lẫn một chút tội nghiệp cho Ngọc. Dù cô ta có xinh hơn nữa hay có nhiều muối hơn trong cái đầu rỗng tuếch đó, thì Khang mãi cũng sẽ chẳng nhìn tới cô ta đâu. Nghĩ rằng đã nghe đủ, Lam đứng dậy bỏ đi.


    - Tất cả là tại cái con đó, chắc chắn là nó đã dụ dỗ Khang rồi! Mà mấy bà có thấy con mắt của nó không? Ghê lắm! Có lần nó ở trong phòng học, lúc đó người ta về hết trơn rồi, phòng thì tối, nó ngồi trên bàn. Tui đi ngang qua lỡ ghé mắt nhìn vô… Mấy bà biết tui thấy gì không?


    Nín một hơi dài, cô ta tiếp, thì thầm gần như không ra hơi:


    - … mắt nó phát sáng. Tui thấy một vầng sáng màu xanh bao quanh mắt nó.


    Tim Lam ngừng đập trong một giây.


    - Bà nói cái quái gì vậy! Làm gì có chuyện đó! – Cả hai người bạn cùng thốt lên.


    - Tui thề! Tin tui đi, con nhỏ đó không phải người mà là đồ quái vật!


    Tai bỗng chốc ù đi, Lam quay về phía bọn họ, trừng mắt. Dư âm ngày xưa lại quặn lên, với nước mắt và máu trong cơn hoảng loạn. Uất nghẹn! Lam có cảm giác như lồng ngực cô sắp bung ra. Cô nhìn hút vào Ngọc và bỗng muốn xông vào cắn xé cô ta để trút những bức bối trong lòng. Lam muốn cô ta phải chảy máu, để đáng với những lời cô ta vừa thốt. Cả người Lam rung lên khi nghĩ máu cô ta sẽ có vị gì nếu nó lỡ rơi vào miệng mình.


    Lam nắm chặt tay, nghiến răng thật mạnh tự bảo rằng mình phải cố trấn tĩnh để dẹp bỏ cái ý nghĩ bệnh hoạn đó đi. Nhưng Lam càng từ chối bao nhiêu thì nỗi khát khao lại cồn cào bấy nhiêu. Cơn ong đầu xuất hiện và hình ảnh trong mắt Lam vỡ ra bởi hàng ngàn đốm sáng. Cô muốn dứt bỏ cảm giác khó chịu này, nên chân cô vô thức bước tới…


    - Lam, có rồi nè!


    Cái đập trên vai khiến Lam giật mình. Cô quay phắt lại, vừa vặn chìa mặt vào tay Khang và không bỏ lỡ thời cơ, lãnh một cái búng tay vào mũi.


    - Úi!


    - Hehe, sơ hở rùi!


    Lam định hồn, nhìn về ba cô gái vẫn đang say sưa với cuộc trò chuyện của họ, khẽ thở phào rồi nắm tay Khang kéo đi.


    - Gì vậy? – Khang hỏi, dứ bịch trà đá và hộp mì trước mặt Lam. – Không ăn hả?


    - Ra chỗ khác đi, chỗ này nhiều kiến quá!


    - Ngồi nãy giờ có thấy kiến đâu.


    - Khang đi rồi nó mới tới. Đi mau!


    - Hử? Lam thật khó hiểu!


    Cắn môi. Phải, Lam thậm chí còn không hiểu nổi chính bản thân mình…


    là cái gì



    Buổi tối kéo tới nhanh sau một chiều vật lộn với hàng đống trò chơi. Năng lượng tạm hết, mọi người ai cũng mệt lả. Cánh con gái lũ lượt xếp hàng đi tắm, còn đám con trai thì tranh thủ tụ tập chơi đá cầu hoặc một vài trò đú đởn nào đó.


    Lửa trại được chuẩn bị khoảng 7h tối và bắt đầu đốt lúc 8h. Ngọn lửa bùng lên khi một mẩu cháy nhỏ được thả rơi xuống đống củi đã tẩm dầu. Đám học sinh đứng quanh đống lửa, cách một khoảng đủ an toàn, ồ lên hoan hô rồi nhảy dựng. Màn múa mọi cùng tất cả những gì mà chúng có thể nghĩ ra được bắt đầu trình diễn.


    Lam ngồi bó gối trong lều, cạnh ba lô, ngó lên ngọn lửa liếm lấy bầu trời đêm. Hôm nay trăng tròn nên gần như không thấy sao dù trời rất trong. Cô ngồi đó thật lâu, đến khi mọi người vãn đi gần hết. Khẽ khép mắt, hít một hơi thật mạnh, đến nỗi cuống phổi cảm thấy đau, Lam giữ hơi thở đó thật lâu. Mùi đất ẩm, mùi con người, mùi lửa, mùi cây,… bao nhiêu thứ mùi vị dưới cái tên phức hợp chung của sự sống lần lượt được bóc tách ra và tự gọi tên trong đầu Lam. Không có cái mùi cô tìm kiếm. Vậy thì anh đang ở đâu? Làm sao để gặp được? Lam thả cho ý nghĩ mình miên man trôi dần.


    Tiếng vải lều chuyển động sột soạt. Lam hé miệng, mùi của Khang đang ở rất gần…


    Lam không ngạc nhiên khi Khang đập nhẹ vào lưng cô. Cậu cười toe, háo hức lôi tuột Lam khỏi lều về phía bãi đất trống. Mấy cái bóng đen đen cho biết trong bãi không chỉ có hai người mà còn dăm ba cặp khác nữa. Đi một lát đến nơi đủ sáng để nhìn thấy người trước mặt và đủ riêng tư để không ai biết họ đang làm gì, Khang mới quay về phía Lam, có vẻ rất phấn khích.


    - Lam nè, có biết hôm nay là ngày gì không?


    Lam biết chứ, là trọn bốn năm anh bỏ Lam lại trong căn nhà đó. Cô mở to mắt, lắc đầu, thầm cảm ơn bóng tối đã che khuất bớt gương mặt mình.


    - Biết ngay mà! – Môi Khang càng mở rộng hơn nữa khi móc từ trong túi quần ra một thứ gì đó rồi giúi nó vào tay Lam, xong cậu quay lưng, cúi và gãi đầu như mỗi khi bị ngượng.


    - Sinh nhật vui vẻ!


    Đầu Lam ngừng suy nghĩ.


    Gói giấy nhỏ màu sáng thắt một chiếc nơ đỏ. Lam mở ra. Bên trong là một cái hộp. Trong cái hộp có một mặt dây màu xanh, hình giọt lệ. Rất đẹp.


    - Tại Lam có nhẫn rồi… mà nó đẹp quá… nên tôi lấy… cái đó…


    Khang cà lăm. Và mọi thứ bùng nổ. Tiếng tim đập, mặt nóng bừng lên, những cảm xúc hân hoan. Tay, chân, cả người Lam run run. Hình như lượng máu vừa tăng đột biến. Lam siết chặt tay vì sợ sẽ đánh rơi món quà, muốn nhìn Khang lắm nhưng giờ ngay cả việc đơn giản đó cũng đã trở nên quá khó khăn. Cô ấp úng:


    - Cám… cám ơn… Khang…


    - Thích không?


    - Thích…


    Nếu giờ đem so mặt Lam với ngọn lửa, không biết cái nào sẽ nóng và đỏ hơn đây. Cô lúng túng đeo sợi dây nhưng mãi chẳng mở được cái khoen.


    - Đeo được không đó? - Giọng Khang như thở không ra hơi.


    - … Được… à, chút nữa… ấy…


    - Thui, đưa đây!


    Khang nắm ngay lấy sợi dây vòng qua cổ Lam như thể đã muốn làm chuyện đó ngay từ đầu. Bàn tay Khang nóng, ẩm mồ hôi căng thẳng sợ sệt chạm vào cổ Lam còn Lam thì chẳng làm được gì ngoài việc hết vén tóc tới vặn xoắn các ngón tay.


    Cuối cùng thì cái khoen đã chịu ở yên chỗ của nó. Khang lùi lại ôm hai vai Lam và nhìn thẳng vào cô. Ban đầu Lam không dám, nhưng rồi cô cũng ngước lên. Hai đôi mắt dán chặt vào nhau. Lam có thể nghe thấy tiếng tim đập của Khang. Khép mắt. Hơi thở ngày càng gần…


    kẻ hạnh phúc nhất cũng chỉ đến thế thôi!


    Tim Lam nảy một cái thật mạnh.


    Cô đẩy Khang ra và ngã khụy xuống, hai tay đè nghiến lồng ngực.


    Đau quá! Đau đến muốn chết đi! Một ngọn lửa đang thiêu đốt ngực và họng. Các chân răng bị xé toạc. Mùi máu trườn khỏi miệng, lạ dần. Đầu óc đặc nghẹt. Và trên tất cả…


    … là khát!


    - Lam!


    Tiếng thét của Khang. Lam vươn tay. Đúng, Khang sẽ khiến cô thoát khỏi sự đau đớn và cơn khát này. Hãy giúp cô!


    - Có chuyện gì vậy?


    Tiếng nói khá quen vang lên, ngạc nhiên, sau đó lớn dần:


    - Khang! Lam! Hai người làm gì ở đó vậy?


    Lam biết cô ta là ai.


    Ngọc chạy tới, xô Khang ra khỏi Lam và chỉ tay về phía cô:


    - Này, mày muốn làm gì Khang hả con nhỏ kia! Đừng tưởng… Khang……rồi mày………


    Lam không còn nghe hiểu được cô ta nói gì nữa. Cô loạng choạng đứng dậy. Hình như Khang vừa la cô ta và đưa tay đỡ cô. Lam gạt tay Khang, chồm tới tóm lấy Ngọc. Cô ta thét lên một tiếng.


    Cảm giác khó chịu giảm dần khi Lam cắn mạnh vào cổ Ngọc và dòng chất lỏng nóng ấm tuyệt vời của cô ta chảy xuống cổ họng Lam.


    =============

    Legend of Black Seed:

    dù phải phản bội tất cả, dù phải hủy diệt tất cả.

    Ta chỉ muốn được nói với người, lời nói dở dang…


  • Bài viết của baongoc cho chủ đề The five rings
    FEMALE baongoc
    21/02/2009, 10:33
    #5
    Avatar của baongoc
    Tiền có thể cạn, ngân khố có thể mòn, nhưng tủ truyện không bao giờ xê dịch!
    • 7
    • 235

    Chẹp, lâu lắm rùi em mới gặp ss đó, em nhớ ss lắm!

    Lại 1 truyện mới ^^, ss biến mất 1 thời gian và luôn trở về với những truyện mới, em rất thích ^^

    Lần này, phong cách viết hình như hơi khác một chút, hay là vì em chưa đọc kĩ nhỉ?  Vampire à??? Hiện đại+ huyền thoại====>rất thú vị đây!

    Em chờ các chap sau của ss. Cố lên ss!

    Bán bt t :  Một nửa bất tử, một nửa cuộc đời và một cuộc rượt đuổi 2000 năm dài đăng đẵng... Chết, có phải là đáng sợ? Hay sống mãi mới chính là sự trừng phạt của cuộc đời?

    Destroy (phiên bản mới ) : Một thiên thần, một ác quỷ, một lời tiên đoán,một giao kèo và ngàn vạn nỗi đau...Không là yêu, cũng không là thù hận...Tất cả chỉ xoay quanh một khát vọng xấu xa, khát vọng hủy diệt...

    Lý Chiêu Hoàng :  700 năm và hai số phận , tất cả kết nối với nhau bởi lòng cảm thông. Chuyện không thể nhưng đã có thể. Nếu có thể viết lại lịch sử, bạn sẽ viết như thế nào? Cuộc đời của vị nữ hoàng duy nhất của Việt Nam có thật giản đơn như những gì sử sách đã chép? Yêu thương óan hận hoá ra tất cả chỉ là hư không...

Trả lời cho chủ đề
Trả lời
Bạn cần là thành viên để có thể gửi bài trả lời. Xin hãy đăng nhập hoặc đăng ký

Tham gia chủ đề này